Có lẽ cái bệnh nghiện
Facebook của vợ tôi sẽ vô phương cứu chữa nếu không có vụ tôi suýt tuyên bố đường
ai nấy đi chỉ vì dòng status "câu like" của cô ấy.
![]() |
| đập vào mắt tôi là dòng status của vợ: “Thà chọn một kết thúc buồn còn hơn một nỗi buồn không bao giờ kết thúc”. |
Tôi không hề có ác cảm
với facebook, nhất là trong cái thời đại “người người chơi phây, nhà nhà chơi
phây” như hiện nay. Công nhận mà nói, có facebook cũng tiện thật. Bạn bè có vụ
gì, chỉ cần post một cái status, tag nhau vào, chỉ vài phút sau là hội đủ anh
tài, chẳng mất công gọi điện thoại í ới, vừa tốn thời gian lại vừa tốn tiền.
Hơn nữa, facebook lại lắm game hay ho. Ngồi ở cơ quan buồn buồn có thể làm vài
ván cho thư giãn.
Với tôi, Facebook là
nơi giữ liên lạc với bạn bè và chơi game giải sầu không hơn không kém. Thế nên,
tôi chúa ghét mấy bạn trẻ cả ngày cắm mặt vào facebook, đi đâu, làm gì cũng
post lên Facebook để khoe với thiên hạ. Ấy thế mà đúng như ông bà ta nói, ghét
của nào trời trao của ấy. Run rủi thế nào tôi lại cưới đúng một cô vợ “mê phây
hơn mê chồng”.
Mà thôi, vợ tôi mê
“phây” cũng được. Vốn không ai hoàn hảo, được cái nọ thì mất cái kia. Thế
nhưng, tôi không chịu nổi khi cái bệnh nghiện facebook của vợ khiến tôi nhiều
phen khốn khổ. Nhiều khi tôi phát cáu vì có những chuyện tế nhị như vợ chồng
xích mích, tôi kéo gỗ khi ngủ hay bệnh lười tắm của tôi cô ấy cũng lôi lên
Facebook. Có lẽ cái bệnh nghiện Facebook của vợ tôi sẽ vô phương cứu chữa nếu không
có vụ tôi suýt tuyên bố đường ai nấy đi chỉ vì dòng status câu like của cô ấy.
Hôm kỉ niệm 3 năm ngày
cưới, tôi bù đầu với đống báo cáo tài chính cuối năm nên quên mất. Đi làm về
thì thấy vợ lầm lì, hỏi câu gì cũng không nói. Đoán cô ấy có chuyện bực mình ở
cơ quan, tôi cũng không hỏi, định bụng tối xuôi xuôi mới tâm sự, chứ mặt vợ đang
hằm hằm thế kia, nhỡ đâu lỡ miệng vợ cho “nhịn” cả tháng thì toi. Tôi chưa kịp
tắm rửa thì vợ đã dắt xe ra khỏi cửa, lạnh lùng bảo: “Không có cơm đâu, anh tự
túc, em ra ngoài”.
Vợ vừa đi thì mẹ tôi gọi
điện. Tôi chưa kịp mở miệng nói câu nào đã bị mẹ mắng xa xả cho một tràng: “Mày
mà làm gì khiến gia đình tan vỡ thì liệu hồn. Cái H nó hiền lành, ngoan ngoãn,
mày còn chưa bằng lòng hay sao?” Tôi mặt ngắn tũn lại, chẳng hiểu đầu cua tai
nheo ra làm sao, lắp bắp: “Ơ, ơ, là sao mẹ, con không hiểu”. “Cái Nga (Nga là
em gái tôi) vừa gọi cho mẹ bảo chị dâu đang buồn. Nó đòi chia tay”.
Hoảng hốt, tôi gọi điện
cho vợ. Không ai nhấc máy. Cáu tiết, tôi gọi cho em gái: “Làm sao, chị có chuyện
gì sao anh không biết hả?” “Anh lên facebook mà xem” – nó nói. Luống cuống đăng
nhập Facebook, đập vào mắt tôi là dòng status của vợ: “Thà chọn một kết thúc buồn
còn hơn một nỗi buồn không bao giờ kết thúc”. Kèm theo status là bức ảnh một cô
gái với hai dòng nước mắt tuôn rơi. Vợ tôi còn không quên check-in “Nơi chỉ có
nỗi buồn”. Dĩ nhiên, dòng trạng thái “hót hòn họt” hút like tới tấp, cùng với
đó là cả trăm comment của anh chị em bạn bè nhảy vào hỏi thăm.
Đã thế, trong các câu
trả lời, vợ tôi cứ lấp la lấp lửng khiến nội dung status vốn dĩ chẳng có gì to
tát được bàn dân thiên hạ mang ra mổ xẻ và suy đoán vớ vẩn. “Ôi vợ ơi là vợ”,
tôi vừa kêu vừa bấm máy gọi cho cô ấy. Lần này là “Thuê bao…”.
Cái câu status bâng quơ
ấy nếu chỉ chình ình trên facebook thì sẽ chẳng ảnh hưởng gì đến hòa bình thế
giới. Vấn đề là nó đã qua cái “loa phát thanh” chuyên thêm mắm thêm muối của đứa
em gái đến tai mẹ tôi. Chỉ 10 phút sau khi nhận được điện thoại của mẹ, tôi đã
thấy bố, mẹ và cả cậu mợ tôi xuất hiện trước mặt. Một phiên tòa gia đình nhanh
chóng được lập ra và tôi chính là kẻ tội đồ đứng trước vành móng ngựa. Tôi bị
xoay như chong chóng với đủ câu hỏi, giả thiết được các vị quan tòa tưởng tượng
ra.
Tôi mặt méo xệch, luôn
mồm giải thích: “Không phải vậy đâu, mọi người hiểu lầm rồi”. Tất nhiên chẳng
ai tin. Không có chuyện gì thì sao vợ tôi phải bỏ nhà đi (theo suy đoán của bố
mẹ tôi). Không khí trong nhà căng như dây đàn. Cảm giác, tôi chỉ cần ho một tiếng
thôi là… đứt cái phựt luôn.
10h tối có tiếng xe
ngoài cổng. Vợ tôi về. Tươi cười hớn hở. Thấy mọi người tề tựu đông đủ ở nhà, vợ
tôi không khỏi ngạc nhiên: “Ơ, sao bố mẹ cậu mợ lại ở đây cả thế này”. Mẹ tôi
lao ra: “Con ơi, có chuyện gì tâm sự với mẹ, kể cho mẹ nghe, chuyện đâu còn có
đó, đừng nghĩ quẩn nhé”.
Nhìn thấy vợ, máu nóng
trong người tôi bốc lên: “Điện thoại đâu sao không gọi được?”. “Ơ, điện thoại hết
pin, em mải nói chuyện với hội bạn nên không để ý”. Tôi hằm hằm: “Cô giải thích
thế nào thì giải thích”, rồi bỏ lên phòng ngủ đóng sập cửa lại.
Một lúc sau, thấy vợ nước
mắt ngắn dài đi vào phòng ngủ, thanh minh: “Em không cố ý. Em giận anh quên
ngày kỉ niệm nên lên facebook viết status cho bõ ghét. Không có ý gì cả”. Tôi
chưa nguôi ngoai nên cáu: “Cô thích kết thúc chứ gì. Thế thì kết thúc luôn hôm
nay”. Lúc nói câu ấy tôi biết tôi lỡ lời, nhưng bản tính sĩ diện nên tôi cứ thế
ôm gối xuống phòng khách ngủ, mặc vợ khóc nấc lên.
Sáng hôm sau, thấy mắt
vợ sưng húp (chắc khóc cả đêm) với mẹ tôi gọi điện khuyên nhủ, tôi mới nguôi
nguôi, nhưng mặt vẫn làm ra vẻ lạnh lùng. Vợ tôi vẫn dậy sớm chuẩn bị đồ ăn
sáng, để sẵn quần áo cho tôi đi làm như mọi hôm nhưng không nói câu nào cả. Đến
cơ quan, theo thói quen tôi mở Facebook định làm một ván game cho nhẹ đầu thì
thấy mình được tag vào một cái ghi chú đẫm nước mắt của vợ. Đọc xong, thấy
xiêu lòng, tôi lấy ngay điện thoại nhắn tin cho vợ: “Anh yêu vợ”.
Sau vụ đấy, vợ tôi dứt
hẳn cái bệnh “nghiện Facebook”. Thật ra, đúng là trong cái rủi lại có cái may.











0 nhận xét:
Đăng nhận xét