Dòng đời vẫn cứ hối hả, vội vã chạy gấp gáp như một
guồng máy chưa kịp nhấn nút tắt.
Hãy tự quẳng mình vào cuộc đời nhiều giông bão
Để khi rời xa mái ấm êm đềm nhất chúng ta sẽ có thể
học cách sống một mình. Thuở bé ta được chở che, bao bọc trong vòng tay cha mẹ,
dưới mái ấm hiền hòa. Chúng ta chưa nhìn ra thế giới bên ngoài đang diễn ra như
thế nào. Rồi để khi lớn lên, cuống cuồng chia tay người thân đến một chân trời
mới.
Nơi đó, yêu thương có, hạnh phúc có, ngọt ngào có
nhưng cay đắng, vấp ngã, đau đớn cũng đang giăng mắc đầy rẫy. Vậy hãy học cách
quẳng mình vào cuộc đời nhiều giông bão ấy đi? Để không phải ngỡ ngàng khi cuộc
sống không như mơ.
Hãy tự quẳng mình vào cuộc đời nhiều giông bão
Để khi đêm đông ùa về, ai đó đã bước ra khỏi cuộc đời
ta thì vẫn sẽ có thể can đảm bước đi một mình khi trời giá rét đang bủa vây. Hạnh
phúc, yêu thương, chia ly, từ biệt, những cái ranh giới ấy mỏng manh lắm, nhạt
nhòa lắm. Người đã không còn thương ta nữa rồi, bờ vai lạnh ngắt, nụ hôn ngày
hôm qua đắng chát trên môi quyện trong làn nước mắt rơi cho kí ức cũ.
Thôi thì điều đã cũ, người đã xa, tình đã nguội, chớ
nên ôm lấy vào mình đau đớn ấy mà tổn thương hiện tại. Chấp nhận điều nhẫn tâm
đó, tình cảm sẽ lớn lên vì đau đớn ta phải chịu có lúc khiến trái tim bớt dại
khờ hơn. Đừng sợ tổn thương thêm lần nữa, đừng để tâm hồn chai lì, hãy cứ mở
lòng yêu đi, dù biết rằng chông gai còn nhiều. Quẳng mình vào chốn tình ái
không mấy an toàn ấy để tìm kiếm hạnh phúc thực sự!
Hãy tự quẳng mình vào cuộc đời nhiều giông bão
Để khi thành công chỉ mới lấp ló ở nơi xa đã vội
vàng bị đóng chặt lại cũng vẫn vững tin vào chính bản thân mình. Thành công đến
không hề dễ dàng, có khi phải đánh đổi rất nhiều thứ mới có được. Những thứ ta
đã đánh đổi liệu rằng có giá trị như cái đích cuối cùng đó không?
Có lẽ điều này cũng không còn quan trọng nữa vì
không phải thứ gì cũng mang trong mình một giá trị có thể quy đổi. Con đường
phía trước chúng ta đi sẽ nhiều chông gai, trắc trở nhưng nếu không thử đặt
chân lên đó một lần thì sao có thể cảm nhận được mùi vị thành công. Hãy cứ mạnh
dạn bước đi, sẽ vất vả, cay đắng lắm đấy nhưng chỉ có thế ta mới thấy cuộc đời
đáng phải sống và trân trọng.
Cuộc đời phía trước mà chúng ta phải đi còn nhiều thử
thách, gian nan. Hãy can đảm quẳng mình vào chốn thị phi, không mấy êm ả ấy để
thấy được giá trị cuộc sống chỉ dừng lại khi không dám đối mặt với thực tại.










0 nhận xét:
Đăng nhận xét