CHƯƠNG 1
Giữa tháng bảy, cảnh nội
nước Quy Lạc.
Mặt trời gay gắt giữa
không, chiếu đến mức cây cỏ ở hai bên đường đều phải cúi thấp đầu.
Dăm ba người đi đường
không chịu nổi cơn nóng bức, lui đến nghỉ mát dưới những tán cây. Ông chủ quán
trà bên cạnh con đường cát vàng cũng vì thế mà thêm được một hai vụ làm ăn.
“Cho một chén trà.” Vừa
dùng sức quạt, một người đi đường vừa cẩn thận lấy từ trong người ra một túi đựng
tiền, rồi đặt một đồng tiền nhỏ lên bàn.
“Tới rồi đây, hảo trà một
chén, thanh gan hạ hỏa.” Ông chủ quán với khuôn mặt tươi cười đem trà bưng đến,
bắt chuyện đôi câu: “Trời thật nóng quá, khách nhân đang vội sao?”
“Ừ. Thời tiết quái quỷ
này, làm người ta nóng chết được.” Nhấp một ngụm trà, nhuận nhuận cái cổ họng sắp
khô cạn của mình, vị khách nhân cao hứng được đôi chút, nói: “Ta đây là đang vội
đến biên cảnh để giao hàng, aizz, hai
năm nay Đông Lâm quốc hay náo sự nơi biên cảnh, hại thương nhân chúng ta chẳng
có lấy miếng cơm để ăn. Cũng may là tiểu Kính An vương đem cái tên gì mà Sở Bắc
gì gì đó đánh trở về nước. Bằng không, không biết khi nào thì hắn mới chịu về.”
“Hắc, tiểu Kính An
vương của chúng ta thật oách mà!”
“Cái tên Bắc gì đó mà
ngươi nói ta có biết, hắn là thân đệ đệ của đại vương Đông Lâm quốc, cũng lợi hại
lắm đấy.”
Người bên cạnh cười reo
lên: “Lợi hại thì được tích sự gì chứ, gặp phải tiểu Kính An vương của chúng
ta, còn không phải đã bị đánh trở về nhà rồi sao?” Hắn một hơi uống cạn trà
trong bát, rồi lại hào phóng lấy ra thêm một đồng tiền đặt lên bàn: “Lão đầu,
cho thêm một chén!”
Vừa nghe đến năm chữ
Kính An vương thế tử, ông chủ quán trà cũng lập tức gật đầu, vừa rót trà vừa
nói: “Ta cũng nghe qua, đây quả là đệ nhất mãnh tướng của Quy Lạc quốc chúng ta
nha, không có trận chiến nào mà người đánh không thắng.”
Đang lúc nghị luận sôi
nổi, đột nhiên nghe thấy một tiếng than dài: “Các ngươi còn dám nhắc đến bốn chữ
tiểu Kính An vương ư? Hiện giờ, tiểu Kính An vương đã trở thành tên phản nghịch
của Quy Lạc rồi.”
Lời này chẳng khác nào
sấm dậy đất bằng, khiến cho đám người đang tụ lại một chỗ uống trà kia trợn mắt
há mồm.
Ông chủ quán trà tay
run lên, cả kinh nói: “Vị khách nhân này là đang nói cái gì? Tiểu Kính An
vương…”
“Các ngươi đều không biết
sao?” Người khách bèn ngồi xuống, dùng tay áo quạt quạt: “Ta hôm qua vừa từ đô
thành đến đây, tiểu Kính An vương ám sát đại vương không thành đã đào thoát khỏi
đô thành rồi. Hiện giờ, đại vương đã hạ lệnh toàn quốc truy bắt tất cả người
trên người dưới của Kính An vương phủ, ta nghe nói, tiền thưởng còn không có ít
đâu.”
“Nhưng tiểu Kính An
vương chẳng phải vừa bình định phạm quân nơi biên cương, vừa mới trở lại đô
thành để nhận thưởng sao?”
“Hắc, ngươi nói xem có
kì lạ hay không, chính là vào cái đêm trở lại đô thành, hắn lại mưu đồ tiến
cung ám sát đại vương. Các ngươi có biết lúc đó kiếm hắn đem theo là kiếm gì
hay không?” Thấy chung quanh tất cả mọi người đều tập trung tinh thần nghe mình
nói chuyện, khách nhân đắc ý chần chờ một hồi lâu.
“Nhất định phải là bảo
kiếm nào đó rồi.” Có người đoán.
“Đừng nghe hắn nói bậy
đi.” Lại có người nói: “Ta mới không tin tiểu Kính An vương sẽ tạo phản. Kính
An vương phủ đời đời đều là trung thần của Quy Lạc, tuyệt đối sẽ không tạo phản.”
Khách nhân thấy có người
hoài nghi lời nói của mình, râu nhếch lên, nói: “Hắn chính là dùng Hắc Mặc bảo
kiếm do chính đại vương ban tặng để ám sát đại vương. Các ngươi đã nghe qua Hắc
Mặc bảo kiếm rồi chứ, chỉ cần bị nó chém trúng, bao nhiêu vết thương đều sẽ đen
thành một mảnh, vĩnh viễn không phai.”
“Nhưng…”
Đang tranh luận không dứt,
đột nhiên nghe thấy tiếng vó ngựa lẫn lộn đang ngày càng tới gần.
Một đội xe ngựa chạy đến,
đó là đoàn xe ngựa trông rất bình thường của thương nhân, cửa xe ngựa cũng như
cửa sổ đều dùng những tấm mành dày để che kín. Đánh xe là một nam nhân, vẻ mặt
dữ tợn, hắn ném hai đồng tiền lên trên bàn, quát: “Lão tử, cho hai chén trà!”
“Tới ngay!”
“Thời tiết quái quỷ, thật
là nóng!”
“Đúng thế đúng thế, vị
khách nhân này hay là nghỉ mát dưới tán cây một chút rồi hãy đi, nơi này đang
bàn chuyện của tiểu Kính An vương đấy.”
“Phi, lão tử đây còn phải
vội đi làm ăn, quản hắn là cái gì vương này vương kia.” Hắn càu nhàu rồi ngước
đầu đem trà đổ hết vào cổ họng, lại đem túi đựng nước lớn đặt ở bên hông tháo
xuống rồi đưa cho chủ quán: “Đổ đầy nước vào trong này, lão tử phải lên đường.”
Lão chủ quán vội giúp hắn
châm đầy nước vào.
Nam nhân lấy lại túi nước,
xoay người lên ngựa, hét lớn một tiếng, chiếc xe ngựa lại tiếp tục đi về phía
trước.
Xe ngựa đi trên đường
cát vàng lớn, Phinh Đình dưới sự xóc nảy không ngừng của chiếc xe rốt cuộc cũng
tỉnh lại.
Không khí oi bức, cơn
khan trượt dọc theo cổ họng, đôi mắt vừa mở ra dường như chưa thích ứng được với
ánh sáng, hơi nheo lên.
Sau gáy mơ hồ đau lên một
cái, từng trận cảm giác mê muội ập đến, như từng cơn từng cơn sóng muốn đem con
người ta xô ngã.
Đây là nơi nào? Nàng
hoang mang tự hỏi cho đến khi nhìn rõ được xung quanh, một tia cảnh giác trong
tiềm thức khiến Phinh Đình tỉnh táo hẳn. Đôi mắt to, hắc bạch phân minh lập tức
lạnh lùng nhìn quanh.
Trong trí nhớ, ánh lửa
ngợp trời, tiếng chém giết kịch liệt vọng về.
“Phinh Đình, nàng ra
ngoài thành đợi đi, chúng ta vào đem cục diện đảo loạn một chút, tiếp ứng phụ
thân.”
“Vậy… Thiếu gia, lúc
bình minh, chúng ta sẽ hội hợp ở ngọn núi ngoài thành.”
Vương gia đâu? Thiếu
gia đâu? Còn tên nghịch ngợm chuyên gây sự chỉ sợ thiên hạ không loạn Đông Chước
lại ở nơi nào?
Nhớ rõ ước định, bản
thân nàng lập tức hướng núi xuất phát, trí nhớ cuối cùng dừng lại hẳn vào chính
thời điểm vừa nhìn thấy đồi núi.
Lúc ấy sau gáy đột
nhiên tê rần, trước mắt liền biến thành một màu đen…
“Tỉnh rồi?” Mành che đột
nhiên bị xốc lên, lộ ra khuôn mặt của một nam nhân: “Sớm đã nên tỉnh, còn không
tỉnh nữa lão tử đây thật nghĩ rằng một gậy đó đã đánh chết ngươi rồi.”
Bọn buôn người?
Phinh Đình cảnh giác
đánh giá người nọ.
Không lẽ chính vào thời
khắc mấu chốt nhất, lúc mà thiếu gia không thể thiếu đi sự hầu hạ của nàng, bản
thân lại cư nhiên bị bọn buôn người bắt đi? Thật không có thiên lý mà, nàng Bạch
Phinh Đình từ nhỏ đến lớn số lần đơn độc rời khỏi vương phủ ít đến đáng thương,
thế mà vừa cô thân rời đi liền gặp phải bọn buôn người.
“Được rồi, lão tử bây
giờ có chuyện muốn hỏi ngươi.” Nam nhân ngồi vào xe ngựa, bỏ miếng vải rách
nhét trong miệng Phinh Đình dùng để phòng khi nàng kêu cứu ra, đe dọa: “Ta hỏi
ngươi cái gì thì ngươi trả lời cái đó, nếu dám không nói thật, lão tử sẽ đem
ngươi làm mồi cho sói.”
Nghe thấy những lời hù
dọa trẻ con này, Phinh Đình thiếu chút nữa không nhịn được cười. Nàng từ nhỏ đã
hầu hạ tiểu Kính An vương Hà Hiệp, là người con gái duy nhất có thể đi theo Hà
Hiệp xuất chinh, tuy tuổi tác còn nhỏ, nhưng đã gặp qua không ít cảnh giết
chóc, chỉ một câu nói thế này làm sao có thể hù dọa được nàng?
Phinh Đình không đợi
nam nhân kia đặt câu hỏi, tự nàng đặt câu hỏi trước: “Ngươi là ở nơi cách cửa
thành đô hai dặm bắt được ta sao?”
Nam nhân bị nàng hỏi
thì ngẩn ra, thấy nàng thản nhiên tự đắc, thản nhiên cười nhạt, không giận mà
uy, cư nhiên gật đầu đáp lời: “Đúng.”
“Ta đã ngủ mấy ngày rồi?”
“Hai ngày rưỡi.”
Phinh Đình vừa nghe
xong câu trả lời, sắc mặt khẽ biến, thầm kêu không tốt.
Nếu nàng thật sự hôn mê
suốt hai ngày, truy binh của đại vương nhất định đã bắt đầu lùng bắt ở vùng phụ
cận đô thành, như vậy, bọn người thiếu gia không thể tiếp tục dừng lại ở ngọn
núi đã hẹn với Phinh Đình. Trong lòng bắt đầu lo lắng, lại hỏi: “Ngươi sẽ đem
ta bán đến nơi nào?”
“Đến…” Sau khi trả lời
hết mấy câu hỏi, nam nhân đột nhiên cảm thấy không ổn, ngạc nhiên hỏi: “Này? Rõ
ràng là ta nên hỏi ngươi mới đúng, tại sao phản lại thành ngươi hỏi ta rồi?” Hắn
lập tức lộ ra hung tướng, gầm nhẹ: “Ta hỏi ngươi, ngươi là đào thê (người vợ bỏ
trốn) của phú gia nào? Nhà ở nơi đâu?”
Đào thê?
Phinh Đình sửng sốt,
cúi đầu nhìn chính mình một cái, đột nhiên giác ngộ.
Nàng tuy là nha đầu của
vương phủ, nhưng từ nhỏ đã rất được chủ nhân yêu thích, đồ đạc sử dụng so với
tiểu thư của những nhà bình thường khác còn tinh tế hơn mấy phần. Tự nàng một
thân tơ lụa bôn chạy đến ngoại ô đô thành lúc bình minh, khó trách bị bọn buôn
người tưởng nhầm là đào thê của phú gia nào đó.
Chẳng trách tên buôn
người này lại tốt bụng để nàng hôn mê hai ngày cũng không ném nàng đi, thì ra
là đã đem nàng tưởng thành đối tượng có thể giúp hắn vơ vét tiền tài.
Phinh Đình thản nhiên
cười, lắc đầu bảo: “Ta chỉ là một nha đầu, không phải đào thê của phú gia gì cả.”
“Hừ, một nha đầu lại có
thể mặc loại tơ lụa thượng hạng này sao?”
Phinh Đình thầm nghĩ: Đại
vương e là đã hạ lệnh toàn quốc truy nã người của Kính An vương phủ rồi, ta
không thể để lộ thân phận được. Cặp mắt nhẹ đảo một lượt: “Ta vốn là định lén rời
khỏi thành để hội hợp với tình lang, vì muốn đẹp hơn nên đã trộm xiêm y của tiểu
thư để thay vào.” Quy Lạc quốc vốn phong khí hào phóng, chuyện nữ tử tư hội
tình lang quả thật không ít.
Nam nhân vừa nghe, lập
tức sắc mặt đại biến, xốc mành che cửa xe lên hét lớn một tiếng: “Lão Trương,
ngươi lại đây cho ta!”
“Tới ngay.” Có vẻ như
không chỉ có một tên buôn người, còn một người nữa đang ở chiếc xe ngựa khác.
Chỉ chốc lát, một khuôn
mặt béo tròn từ ngoài mành che tiến vào: “Phúc Nhị ca, có gì phân phó?”
Thì ra nam nhân kia gọi
là Phúc Nhị ca.
“Phân phó cái đầu ngươi
ấy! Ngươi không phải nói với lão tử ta nữ nhân này nhìn giống đào thê của phú
gia, có thể đổi lấy rất nhiều tiền sao?” Phúc Nhị ca trừng mắt chỉ vào Phinh
Đình: “Cô ta chỉ là một nha đầu. Phi phi, hại ta nuôi không hai ngày trời.”
Lão Trương rụt đầu,
không lên tiếng liếc Phinh Đình một cái, cười nịnh nói: “Phúc Nhị ca chớ giận.
Không bắt cũng đã bắt rồi, cho dù không phải, chí ít cũng có thể đem bán được
chút tiền nha.”
“Loại mặt hàng này có
thể bán được tiền hay sao?” Đầu ngón tay thô kệch không chút khách khí chỉ lên
mũi Phinh Đình.
Quả thật, tướng mạo của
Phinh Đình không được tính là đẹp. Cho dù là ở Kính An vương phủ, nàng nhiều nhất
cũng chỉ miễn cưỡng xếp vào bậc trung, được đánh giá là thanh tú mà thôi.
Thế nhưng toàn bộ Kính
An vương phủ, không ai là không biết sự quan trọng của Phinh Đình.
Không nghĩ tới hôm nay
cư nhiên bị một tên buôn người chỉ vào mũi mà nói rằng bản thân không đáng tiền.
Phinh Đình nhịn không được xem thường.
Phúc Nhị ca đối với lão
Trương rống lên hai tiếng rồi đành phải lộ ra thần sắc tự nhận mình xui xẻo:
“Thôi vậy, ít nhiều gì cũng bán được năm mươi đồng đi. Tên nha đầu trộm xiêm y
của tiểu thư chết tiệt này, hại lão tử tưởng đã bắt được con mồi béo bở, lại
còn chiêu đãi cô ta ngồi không hai ngày xe ngựa riêng. Đi đi, đem cô ta đến xe
ngựa phía sau chung với những người khác.”
Vừa bước vào xe ngựa
phía sau, mùi hôi lập tức xông tới, Phinh Đình lập tức hiểu được vì sao Phúc Nhị
ca lại nói bản thân nàng hai ngày qua đã được ưu đãi rồi.
So với chiếc xe ngựa
ban nãy, hai chiếc xe ngựa này rách nát lại chật chội, vừa bẩn vừa nóng.
Trên xe ngựa, bảy, tám
nữ tử chen chúc nhau, đôi tay bị trói chặt sau lưng như Phinh Đình, trong miệng
đều bị nhét một đống vải rách, trong mắt ai ai cũng kinh hoàng bất an. Thấy lại
có thêm một cô gái bị bắt vào, các nàng đều dùng ánh mắt đồng tình nhìn Phinh
Đình.
“Bên trong chỉnh đốn một
chút, lại thêm một người đến nha.” Lão Trương đẩy Phinh Đình vào trong xe ngựa,
tiện tay lấy từng miếng vải rách trong miệng các cô gái ra: “Đã đến nơi hoang
dã rồi, miễn cho các ngươi bịt mồm đi, bằng không thời tiết nóng thế này, dễ
cũng có thể buồn chết vài người đấy. Đều thành thành thật thật mà đợi ở đây cho
ta, nghe cho rõ đấy!” Thét to hai câu, lão Trương rời khỏi xe ngựa, đại khái chắc
là đi đánh xe rồi.
Phinh Đình bị lão
Trương đẩy đến thất tha thất thểu, thật không dễ dàng gì mới tìm được một góc để
ngồi xuống.
“Khụ khụ… Khụ…” Xe ngựa
dao động dữ dội, cổ họng đột nhiên phát ngứa, Phinh Đình ho mạnh hai tiếng.
Cảm giác không khỏe lại
trỗi dậy.
Lần này cùng thiếu gia
xuất chinh nhiễm bệnh, vẫn chưa khỏe sao? Phinh Đình nhướng mày, nhắm mắt lại rồi
dựa đầu lên vách gỗ cứng nhắc.
Cảm thấy thoải mái hơn
đôi chút, nàng nhịn không được lại bắt đầu suy tư.
Kính An vương phủ,
chính là Kính An vương phủ nơi nàng lớn lên, có lẽ giờ đã trở thành một đống
tro tàn rồi chăng?
Túc hoàng tử, không, hắn
bây giờ đã là tân đăng cơ đại vương rồi. Đại vương đối với Kính An vương phủ
tay nắm trọng binh ngờ vực sâu nặng, không lâu trước đây thiếu gia lại lần nữa
lập được chiến công, đại vương rốt cuộc kiềm chế không được thiết hạ độc kế,
vào cái đêm mà thiếu gia khải hoàn hồi thành đã vu hãm thiếu gia mưu phản.
May mắn thay Kính An
vương phủ đối với đại vương ít nhiều gì cũng có chút cảnh giác mới không đến mức
hoàn toàn không có sức phản kích.
Hiện nay, thiếu gia chắc
là đã quy hoạch tốt lộ tuyến để thoát thân rồi.
Không biết họ sẽ âm thầm
trốn đến nơi nào nữa. Đoán không ra cũng tốt, chạy trốn tốt nhất chính là đến
nơi mà ai cũng không thể đoán ra, như thế truy binh sẽ không thể tìm được họ.
Chung quanh bắt đầu
truyền đến tiếng khóc thút thít, các cô gái vừa được lấy đi mảnh vải bịt miệng
đều đang vì sự bất hạnh của bản thân mà bật khóc. Phinh Đình mở mắt ra, chậm
rãi nhìn chung quanh.
Không sai, quả nhiên ai
ai đều rất xinh đẹp, bản thân nàng chắc là người xấu nhất trong tất cả mọi người
ở đây đi.
Bọn buôn người xưa nay
đều chọn mỹ nhân hạ thủ, sau đó bán cho đạt quan quý nhân làm tiểu thiếp, giá
tiền có thể đẩy lên rất cao. Nghĩ đến Phúc Nhĩ ca định giá cả của nàng là năm
mươi đồng tiền, Phinh Đình mỉm cười một cái, cái khác không nói, chỉ riêng khoản
thiếu gia ban thưởng cho nàng thôi đã đủ cho Phúc Nhĩ ca này chết ngộp trong
núi tiền rồi.
Nếu Phúc Nhĩ ca biết được
người bản thân hắn ma xui quỷ khiến thế nào mà bắt được đây là ai, không biết hắn
sẽ lộ ra biểu tình như thế nào.
“Vị tỷ tỷ này…” Một cô
gái nhút nhát ở bên cạnh lay lay bả vai của Phinh Đình: “Tỷ cũng bị bọn họ bắt
đem bán sao?”
Một tiểu nữ hài thật
khiến người khác yêu mến, chẳng trách lại rước lấy bọn buôn người này. Phinh
Đình gật đầu: “Ân.”
“Tỷ có sợ không?”
“Không sợ.”
Nữ hài kinh ngạc nhìn
nàng: “Không sợ?”
Mắt thấy nữ hài còn muốn
mở miệng đặt câu hỏi, Phinh Đình vốn đã sớm đau đầu bèn hỏi trước: “Muội tên gọi
là gì?”
“Muội… Muội tên là Tiểu
Thanh. Còn tỷ tỷ?”
“Ta tên Tiểu Hồng.” Thuận
miệng nàng liền giúp bản thân đặt một cái tên mới. Vẫn là không thể lúc nào
cũng gánh cái tên tuy không nổi danh nhưng tuyệt đối không phải mặc mặc vô danh
Bạch Phinh Đình này mà bị người ta bán đi nha.
“Tỷ tỷ, vậy…”
“Muội biết hiện giờ
chúng ta đang đi đến nơi nào không?” Một lần nữa chặn đứt câu hỏi sắp được đặt
ra của Tiểu Thanh, Phinh Đình cần nắm bắt thời gian để làm rõ thế cục. Nàng
không sợ, chỉ là có chút hưng phấn. Giống như lúc đi theo thiếu gia xuất chinh,
vì thiếu gia suy nghĩ kế phá địch vậy. Bất quá hiện tại phải một mình hăng hái
chiến đấu mà thôi.
“Muội nghe tên mập và
tên nam nhân hung dữ đó lúc nói chuyện phiếm có nhắc qua, hình như là muốn đem
chúng ta bán đến Đông Lâm quốc.”
Địch quốc? Phinh Đình lại
nhăn trán sâu thêm một chút.
Thiếu gia lần này ở
biên cảnh đánh bại kia chính là quân Đông Lâm, Phinh Đình một kế dẫn địch vào
núi, khai hà yểm đạo (mở đường sông nhấn chìm các con đường bộ) đã làm cho quân
Đông Lâm thảm bại một trận, đến mức toàn diện tháo chạy. Lúc ấy, thiếu gia còn
cười nói rằng: “Hiện giờ toàn quân đều biết chúng ta có một vị nữ quân sư. Về đến
đô thành, ta phải nói phụ thân trọng thưởng cho nàng. Lần này nàng muốn cái gì
nào?”
Giả như ở Đông Lâm bị vạch
trần thân phận, hậu quả kia thật đúng là…
Xem ra chiêu mượn xe ngựa
của bọn buôn người này để trốn tránh sự truy đuổi của đại vương không thể dùng
rồi, phải xem xem khi nào thì có cơ hội trốn chạy, trước hết rời khỏi xe ngựa của
đám buôn người, sau đó dựa vào đôi chân này mà tìm kiếm tung tích của thiếu gia
vậy.
Sau khi xem xét thích
đáng, huyệt thái dương đột nhiên nhảy dựng lên, đau đớn như thể thần kinh bị ai
đó giật mạnh. Cơn mệt lan khắp toàn thân, lấy mất tất cả sức lực, Phinh Đình lại
bắt đầu ho khan.
“Khụ khụ…”
“Tỷ tỷ…” Tiểu Thanh
quan tâm nhìn nàng.
“Không có chuyện gì.”
Không dễ gì mới ngừng ho, nàng lại phát hiện cổ họng mình một mùi tanh nồng.
Phinh Đình tâm trầm xuống, chẳng lẽ lại ho đến xuất huyết rồi?
Như vậy thì chạy trốn
như thế nào?
Thân thể của nàng thật
ra không nhược, bất quá lần này xuất chinh nhiễm phải chút bệnh, lúc đánh trận
vì không muốn thiếu gia lo lắng nên nàng đã gắng nhịn không nói gì cả. Gắng gượng
mãi đến lúc khải hoàn trở về thành, đêm đầu tiên thì đã xảy ra biến cố.
Trong lúc đó, những
chuyện hao phí tâm thần tự nhiên đến không ít, khó trách bệnh tình càng trầm trọng
thêm.
Phinh Đình suy nghĩ nửa
ngày, kín đáo thở dài một tiếng: “Đông Lâm thì Đông Lâm.” Nàng đã quyết định, tạm
thời theo bọn buôn người đi đến Đông Lâm.
Dù sao thì hiện giờ
vương lệnh truy nã người của Kính An vương phủ cũng chỉ thông hành tại đất Quy
Lạc mà thôi.
Địch quốc, cũng xem như
là một lựa chọn không tồi đi – chỉ cần thân phận không bị tiết lộ là được.
Vài ngày sau, đoàn xe
đã đến cảnh nội Đông Lâm.
Bọn buôn người đương
nhiên sẽ không ở biên cảnh nơi nông thôn hẻo lánh mà rao bán người, lại bôn ba
thêm mấy ngày đường, tiến thẳng vào Đông Lâm đô thành Mạc Ân mới đem những nữ
nhân bắt về được đuổi xuống xe, đưa vào khách điếm sơ rửa rồi thay y phục sạch
sẽ.
Các quốc gia chinh chiến,
việc buôn bán nhân khẩu quả thực rất thường xảy ra, cơ hồ trong từng thành thị
lớn đều có thị trường chuyên mua bán nhâu khẩu. Phinh Đình chờ bọn buôn người
đem nàng đến thị trường, từng người từng người một đứng trên đài cao mặc cho
người mua quan sát.
Phinh Đình là người
không bắt mắt nhất trong đám đông, bị xếp ở đằng sau, miễn được nhiều điểm
không tự tại. Bộ xiêm y tơ lụa nàng mặc lúc vừa bị bắt đã bị bọn buôn người lấy
đi nhường cho Tiểu Thanh để nâng cao giá tiền.
“Mỹ nữ Quy Lạc quốc, mỹ
nữ Quy Lạc quốc nha!”
Nghĩ đến bản thân đường
đường là Quy Lạc quốc Kính An vương phủ đệ nhất thị nữ, cư nhiên bị đem đến chỗ
này rao bán, Phinh Đình không thể không lắc đầu cười khổ.
Chẳng trách có người lại
nói nhân sinh gặp gỡ biến hóa khó lường.
Đứng nửa ngày trời trên
đài, mấy cô gái bị bắt chung với nàng cũng đều có người mua cả rồi. Người mua
Tiểu Thanh là một thư sinh nhã nhặn, thoạt nhìn rất hiền hòa, mang dáng vẻ của
một phú gia công tử. Tiểu Thanh thật sự khiếp đảm, trước khi đi ai oán kêu lên:
“Tỷ tỷ! Tỷ tỷ!” Nàng gắt gao giữ chặt tay của Phinh Đình.
Nhưng Phinh Đình biết rằng,
một nữ hài thanh tú nhưng xuất thân nghèo khó như Tiểu Thanh, có thể bước vào
hào môn làm nha đầu đã được xem là may mắn. Nàng năm đó nếu không phải được
vương gia đem trở về vương phủ, chỉ e sớm đã đói chết bên đường rồi.
“Đi đi, đừng sợ.” Phinh
Đình vỗ vỗ tay của nàng ta, đưa mắt nhìn Tiểu Thanh rời đi.
Người cuối cùng bị bán
đi chính là nàng.
Xem ra tư sắc không tốt
quả nhiên không gặp điều tốt lành gì, bọn buôn người phải nói mãi khuyên mãi cuối
cùng mới tìm được một nơi đang thiếu nha đầu sai vặt, đem Phinh Đình bán đi với
giá bốn mươi đồng tiền.
Bốn mươi đồng tiền, nếu
thiếu gia biết được cái giá của nàng rẻ mạt như thế, sợ là sẽ cười đến ngất đi
mất.
“Đây chính là đại môn,
đã nhớ kỹ chỗ này chưa?” Nàng bị đem đến trước một đại môn lộng lẫy, Hoa quản
gia chỉ chỉ tấm bảng hiệu lớn trên đó: “Những nha đầu sai vặt như các ngươi chỉ
có thể đi vào bằng cửa nhỏ kế bên, biết chưa?”
Phinh Đình ngẩng đầu,
nhẩm đọc chữ lớn trên tấm bảng hiệu: “Hoa phủ.”
Cũng may không phải là
Trấn Bắc vương phủ, nếu không Phinh Đình nhất định vắt chân bỏ chạy.
Trấn Bắc vương Sở Bắc
Tiệp, cái tên đỉnh đỉnh đại danh Đông Lâm đại vương thân đệ đệ, Đông Lâm quốc đệ
nhất hổ tướng – cũng chính là người lần trước đem binh xâm phạm Quy Lạc quốc bị
thiếu gia đánh lui.
“Ân, không sai, xem ra
còn nhận thức được vài cái chữ nghĩa.” Hoa quản gia gật gật đầu, đem Phinh Đình
đưa đến cánh cửa nhỏ vừa nói ban nãy: “Từ nay về sau đây chính là nhà mới của
ngươi, lão gia và tiểu thư của chúng ta tâm địa đều rất tốt, ngươi hảo hảo làm
việc, sẽ không bạc đãi ngươi đâu.”
Cứ như thế, Hoa gia có
thêm một nha đầu rất bình thường.
Chức trách của Phinh
Đình là giặt y phục, thật không dám tin, nàng cư nhiên cũng có ngày phải rửa
nhiều y phục như vậy.
Trước kia ở Kính An
vương phủ, nàng tuy rằng là thân phận nha đầu, nhưng địa vị lại không khác muội
muội của thiếu gia là mấy, trừ bỏ bình thường bưng trà hay đôi lúc vẫy vẫy quạt
cho thiếu gia, nàng chính là cùng thiếu gia đọc sách vẽ tranh, đánh đàn, lúc
nào giặt qua y phục? Ngay đến y phục của nàng đều là giao cho các tiểu nha đầu
phía dưới giặt mà thôi.
“Cuối cùng cũng giặt
xong rồi.” Đem chỗ y phục chẳng dễ gì giặt xong đó phơi ngoài mái hiên, mười
ngón tay nõn nà được bảo dưỡng trước kia nay đã nhăn nheo vì chạm nước, hàng mi
thanh tú của Phinh Đình khẽ nhíu lại, nhưng rất nhanh lại buông lỏng ra: “Phinh
Đình a Phinh Đình, ai bảo ngươi ngày trước không làm việc chứ? Hiện giờ biết được
bổn phận của nha đầu rồi chưa? Lần này tất cả đều một lượt trả lại hết rồi
đây.” Tự giễu hai câu, trên gương mặt tròn tròn hiện lên hai lúm đồng tiền nhỏ
xinh.
Đôi con ngươi hắc bạch
phân minh chợt lóe, một loại khí chất tiềm ẩn bên trong không tự chủ được toát
ra bên ngoài, tuy rằng nàng không có ngũ quan tuyệt mỹ, nhưng lại ẩn hiện cái
tuyệt đại phương hoa mà người bình thường không thế sánh bằng.
Nếu như Phúc Nhị ca
nhìn thấy Phinh Đình của thời khắc này, chỉ sợ phải dậm chân chủy ngực hối hận
vì đã đem nàng bán đi với giá chỉ bốn mươi đồng tiền.
Hoa phủ đối xử với hạ
nhân đích thực không tồi, Hoa quản gia biết Phinh Đình thường hay ho khan, còn
vì nàng mà bốc vài vị thuốc. Thuốc này tuy không phải trân dược hiếm có gì,
nhưng uống hai lần rồi dường như cũng có chút hiệu quả.
Âm thầm tính toán chờ
cho thân thể nàng tốt một chút sẽ lặng lẽ rời đi, thế mà một chuyện nhỏ xảy ra
đã cản trở kế hoạch của Phinh Đình.
¸.•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸ ❄ ¸.•*´¨`*•.¸¸.•*´¨`*•.¸
CHƯƠNG 2
Hôm nay thời tiết tốt
hơn một chút, ánh mặt trời bị che phủ trong những đám mây, không còn nóng bức
như hai ngày trước nữa.
Phinh Đình vừa đem chỗ
y phục cần rửa kia giặt xong, đưa tay lau mồ hôi, đang định đem chúng đi phơi
thì Trần ma ma hướng mái hiên đi tới.
“Tiểu Hồng nha, việc đã
xong chưa?”
“Vừa giặt xong. Trần ma
ma đang cần gấp sao? Đồ hôm qua giặt đã khô rồi, ta đã thu hồi nhưng vẫn chưa
tháo ra…”
“Không gấp.” Trần ma ma
gọi Phinh Đình đang bưng chậu chuẩn bị hướng mái hiên đi phơi y phục lại, cười
nói: “Trước hãy đặt y phục xuống đã, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”
Phinh Đình quả nhiên đã
đặt cái chậu xuống: “Có chuyện gì nha?”
“Hai hôm trước bộ xiêm
y bị rách hai chỗ nhỏ của ta là do ngươi sửa lại sao?”
“Ta thấy rách một chút
nên đã tìm kim chỉ sửa lại. Trần ma ma người xem có ổn hay chưa?”
Trần ma ma chậc chậc
nói: “Cái gì mà có ổn không, ta cơ hồ còn nhìn không ra chỗ hỏng nữa. Thật làm
khó cho đôi tay khéo léo của ngươi rồi.” Nàng cầm đôi tay của Phinh Đình nâng
lên, thán nhìn một lát, ngẩng đầu nói: “Tiểu Hồng nha, ngươi giỏi những việc
như thế này sao lại không nói sớm? Ta nói ngươi nghe, hỷ sự của tiểu thư gần kề
rồi, vốn là đang gấp gáp may xiêm y đấy. Toàn phủ trên dưới những nha đầu khéo
may vá chỉ có hai ba người, ta thật sợ làm không kịp. Hôm nay trở đi, ngươi
không cần làm những công việc nặng nhọc này nữa, tới đó may y phục đi thôi.”
Nàng ta chính là nhũ nương của Hoa tiểu thư, nói đến hôn sự của tiểu thư nàng
so với ai đều hăng say hơn cả.
“Này…” Gần đây thân thể
đã tốt hơn nhiều, nàng đang có ý định tùy lúc mà rời đi. Ở ngoài đây làm nha đầu
sai vặt may ra còn dễ trốn hơn một chút, vào bên trong rồi, e là độ khó sẽ càng
lớn.
“Này cái gì? Chẳng lẽ
ngươi chỉ muốn làm một nha đầu sai vặt hay sao?” Trần ma ma vỗ vỗ lên tay Phinh
Đình: “Cứ như thế đi. Hoa quản gia ở nơi nào ta đi nói với hắn. Ngươi hôm nay
liền vào bên trong luôn, chỉ chuyên quản nữ hồng, những chuyện vặt khác nhất loạt
không cần quản.” Không đợi Phinh Đình mở miệng nàng ta đã cao hứng rời đi.
Phinh Đình không còn
cách nào khác, đành thu dọn đồ đạc tiến vào nội viện.
Hoa phủ là một thương
gia có tiếng trong đô thành Đông Lâm, chuyên buôn bán tơ lụa. Hoa lão gia chỉ
có một cô con gái, hôn sự tự nhiên càng long trọng càng tốt, chỉ riêng việc chuẩn
bị xiêm y xuất giá đã chỉ định đến bốn, năm nha đầu thiện về nữ hồng.
Từ những nha đầu sai vặt
cho đến những nha đầu nữ hồng trong viện, phải ăn mặc chi tiêu đều tốn không ít
tiền. Nhưng Phinh Đình từ nhỏ ở Kính An vương phủ được thiếu gia sủng nịnh, nào
có đem những thứ này để vào trong mắt. May thay tính nàng thích tùy cảnh ngộ mà
an phận, hoàn cảnh sinh hoạt trước mắt tuy rằng không bằng trước đây nhưng nàng
cũng không tính toán so đo.
Không hiểu vì sao, những
nha đầu phụ trách may giá y (áo cưới) đều được an bài ở tiểu viện dãy nhà nơi
Hoa tiểu thư đang ở.
“Tấm lụa này mới đẹp
làm sao, phải mà lúc ta gả đi cũng được mặc bộ xiêm y thượng hạng như vậy thì đẹp
biết mấy.” Trong căn phòng nhỏ, mấy nha đầu mỗi người ngồi một góc, cúi đầu luồng
kim xỏ chỉ. Làm đến khi mệt liền mở miệng nói chuyện.
“Đừng tưởng bở nữa,
ngươi có thể có phúc khí tốt như vậy sao?”
Người bắt đầu thở dài sớm
nhất chính là người được tuyển vào nội viện làm nữ hồng chung với Phinh Đình –
Nhược Nhi, bộ dáng xinh đẹp, thấy Tử Hoa chê cười nàng, bèn hừ một tiếng:
“Ngươi làm sao biết ta không có phúc khí này?”
“Được rồi được rồi, mau
mau làm việc đi thôi.” Trần ma ma cầm lấy xiêm y trên tay Phinh Đình, ngẩng phắt
đầu lên, nhìn thấy Phinh Đình đang lẳng lặng ngồi một góc tập trung tinh thần
thì không khỏi buông công việc đang dang dở xuống, lặng lẽ đi qua đó. “Ồ! May tốt
quá!”
Trần ma ma cất cao giọng
khen ngợi khiến Phinh Đình giật nảy mình, kim châm trong tay chút nữa là đâm
vào chính mình.
“Hảo Tiểu Hồng nha,
ngươi thật sự quá khéo tay đi thôi.” Trần ma ma cầm lấy xiêm y trên tay của
Phinh Đình, tỉ mỉ hướng về phía ánh sáng rồi nheo mắt lại nhìn phượng hoàng được
thêu hết sức sống động, nàng quản sự ở Hoa phủ nhiều năm, đối với thêu thùa đã nghiên
cứu sâu rộng, đột nhiên nghi hoặc nói: “Tay nghề ở đẳng cấp này, chỉ sợ Đông
Lâm chúng ta tìm không đến hai người. Ây, tại sao ta nhìn đôi cánh phượng hoàng
này của ngươi không giống như cách thêu của Đông Lâm, lại có điểm giống…”
Phinh Đình giật thót, vừa
cười vừa lấy lại bộ xiêm y rồi tiếp tục cúi đầu thêu: “Gì mà cách thêu này cách
thêu nọ chứ. Chính là Trần ma ma kiến thức quảng đại, còn ta chỉ cần thấy thêu
đẹp là được.”
Khả năng thêu thùa của
nàng ở Quy Lạc quốc cũng xem như là nhất tuyệt, tuy nhiên Kính An vương phủ xưa
nay đều không đem tú phẩm của nàng truyền ra bên ngoài, nhưng cũng thường có
gia mỗ các triều thần có qua lại thân mật với vương phủ nhờ người lui tới để cầu
một món tú phẩm.
Phinh Đình nàng cũng là
một người lười nhác, bình thường trừ những lúc vì thiếu gia thêu một hai thứ
tùy thân ra thì không chịu động tay làm gì nữa, kết quả là tạo thành thứ giả tượng
tú phẩm của Kính An vương phủ Phinh Đình cô nương là ngàn vàng khó cầu.
Nhân lúc Trần ma ma
không chú ý, nàng liền đem đôi cánh phượng hoàng vừa thêu xong kia toàn bộ tháo
ra thêu lại. Hiện giờ thân nàng đang ở thế bất trắc, vạn vạn không thể sơ ý tiết
lộ thân phận.
Không dễ gì mới thêu
xong đôi cánh phượng hoàng, nàng vừa định nhắm mắt nghỉ ngơi một chút. Bức màn
liền bị ai đó dở lên, cư nhiên có một mỹ nhân trẻ trung đi vào. Dáng người thon
thả, đôi mắt mọng nước, chiếc mũi thon gọn. Trên người mặc một bộ xiêm y màu
tím nhạt, cổ đeo một chuỗi trân châu long lanh.
Trần ma ma vừa thấy, liền
vội vã đứng lên, cười reo nói: “Tiểu thư như thế nào lại đến đây?”
Nguyên lai người đến cư
nhiên là Hoa tiểu thư. Phinh Đình trước đây luôn ở bên ngoài làm việc nặng việc
nhẹ, hôm nay vẫn là lần đầu nhìn thấy tiểu thư. Các nha đầu trong phòng đều lập
tức đứng lên.
“Nhũ nương, người cũng ở
đây à?”
“Đương nhiên rồi, giá y
của tiểu thư ta làm sao không trông coi tốt tiến độ được? Người xem xem mảnh
châu phiến này, là ta từng mảnh từng mảnh từ…”
Hoa tiểu thư dường như
không thích nghe Trần ma ma lải nhải, nhanh chóng nhìn về phía mảnh vải lụa màu
đỏ rạng rỡ, trong đáy mắt lóe lên một tia phiền chán, liền đem ánh mắt dời về
phía mấy nha đầu phụ trách nữ hồng, dường như đang tìm kiếm ai đó.
Đem bọn nha đầu từng
người từng người đánh giá một lượt, cuối cùng tầm mắt dừng lại chỗ của Phinh
Đình.
“Ngươi, đi theo ta một
chút.” Hoa tiểu thư chỉ vào Phinh Đình nói, cũng không đợi Phinh Đình phản ứng,
liền xoay người bước ra ngoài.
“Ta?” Phinh Đình kinh
ngạc chỉ chỉ chính mình, nhìn Trần ma ma.
“Tiểu thư gọi ngươi đi,
ngươi ngốc đứng ở đấy làm cái gì? Đi đi.” Trần ma ma đẩy nhẹ vai nàng.
Hoa tiểu thư tìm ta làm
gì? Không phải là đã phát hiện thân thế của ta rồi chứ?
Phinh Đình âm thầm phỏng
đoán, vén rèm rồi bước ra ngoài. Đi theo tiểu thư vào đến phòng chính của tiểu
viện, một mùi hương thoải mái liền truyền đến. Phinh Đình hít sâu một hơi, thầm
nghĩ: “Hoa lão gia này đối với tiểu thư quả thật không tồi, loại băng hương đem
về từ những nơi nghiêm hàn này cực kỳ trân quý, chỉ có vương công quý nhân mới
mua nổi, hắn cư nhiên mua về cho nữ nhi dùng.”
Hoa tiểu thư thấy Phinh
Đình vào phòng, vẫy tay với nàng rồi nói: “Ngươi qua đây.”
Phinh Đình tiến tới,
Hoa tiểu thư tự tay đóng cửa lại, ném cho nàng một bộ xiêm y, phân phó: “Ngươi
thay vào.”
Xiêm y chất liệu thượng
hạng, được may rất khéo, vừa nhìn đã biết đây là xiêm y của chính tiểu thư.
Thấy Phinh Đình vẻ mặt
hoang mang, cầm xiêm y suy tư, Hoa tiểu thư khóe miệng khẽ nhếch, lộ ra nụ cười
giảo hoạt: “Ta nhìn đi nhìn lại, chỉ có thân hình của ngươi giống ta nhất.
Aizz, ta vốn không nghĩ sẽ tìm người khác, cái nha đầu Đông Nhi chết tiệt lại bệnh
ngay ngày hôm nay, chỉ đành tạm thời tìm một người.”
“Đẹp quá!” Buộc Phinh
Đình thay xong quần áo, Hoa tiểu thư vòng một vòng quanh Phinh Đình, dường như
rất cao hứng, mắt không ngừng nhấp nháy, hưng phấn nói: “Không nghĩ tới thân
hình ngươi thật giống ta, nếu không nhìn mặt, nhất định cảm thấy ngươi là một mỹ
nhân.” Nàng ta thật lãng mạn nha, nói chuyện không hề cố kỵ gì cả.
Phinh Đình mỉm cười,
cũng không cùng nàng so đo.
“Ngươi tên là gì?”
“Tiểu Hồng.”
“Tiểu Hồng, ta muốn
ngươi làm một chuyện.” Hoa tiểu thư thần sắc bỗng nhiên biến đổi, nói nhỏ: “Làm
tốt ta nhất định thưởng hậu hĩnh cho ngươi, làm hỏng thì… ta liền phạt ngươi thật
nặng. Còn có, chuyện này tuyệt đối không thể để người khác biết, nếu như nói ra
ngoài, ta liền gọi Hoa quản gia phạt roi ngươi!” Nàng ta mặc dù nói rất tàn nhẫn,
nhưng lại một chút sức uy hiếp cũng không có.
Phinh Đình không khỏi
buồn cười, bày ra bộ dáng nao núng: “Tiểu thư, ta nhất định không nói với ai,
nhất định hảo hảo nghe lời tiểu thư.”
“Ân, như vậy là được.
Ngươi đừng sợ, ta thật ra không hung dữ đâu.” Hoa tiểu thư trái lại an ủi Phinh
Đình hai câu, giải thích: “Ta muốn ngươi hôm nay theo ta tới ngôi tự ở giữa ngọn
núi ngoài thành môn dâng hương. Đợi đến khi vào tự, ta muốn ngươi mặc y phục của
ta, ngoan ngoãn ngồi tại Tĩnh Tư lâu đánh đàn. Đúng rồi, ngươi có biết đánh đàn
hay không?” Thật là bất cẩn mà, tới bây giờ mới nhớ đến vấn đề mấu chốt nhất
này.
Phinh Đình thấy Hoa tiểu
thư khẩn trương nhìn mình, nhẹ nhàng gật đầu: “Biết một chút…”
“Biết là được rồi.” Hoa
tiểu thư lại áp tai phân phó một lượt, đem những chuyện mấu chốt trọng yếu đều
dặn dò ba bốn lần, cuối cùng nói: “Đừng sợ, mọi chuyện còn có ta.” Vỗ vỗ ngực của
chính mình, lại nháy nháy đôi mắt, thật sinh khả ái.
Phinh Đình không cần hỏi
cũng biết nàng là muốn đi tư hội tình lang. Một nữ tử lớn mật lại tùy ý như thế,
thật vì gia đình trượng phu tương lai của nàng mà thán khí (thở dài).
Đến giữa trưa, cỗ kiệu
cùng các tráng đinh tùy tính còn có Hoa quản gia đã đứng chờ ở cửa. Hoa tiểu
thư tuy được phụ thân cưng chiều, nhưng vì nàng xuất thân danh gia, những lúc
xuất môn rất ít, mỗi lần xuất môn đều là những ngày hiếm có để gặp gỡ tình
lang, tự nhiên là vừa hưng phấn vừa khẩn trương.
“Tiểu Hồng cùng ta ngồi
kiệu.” Tới cửa lớn, Hoa tiểu thư nắm tay Phinh Đình cùng lên kiệu. Nàng vốn được
nuông chiều, mệnh lệnh của nàng thông thường đều rất khó hiểu cùng cổ quái, bỗng
nhiên một mực đòi nha đầu phụ trách nữ hồng cùng nàng đi dâng hương, tự nhiên
là không ai dám hoài nghi.
Phinh Đình vẫn mặc xiêm
y thường ngày của chính mình, xiêm y mà Hoa tiểu thư muốn nàng thay được đặt
trong tay nải. Nàng ở Kính An vương phủ, từ nhỏ với thiếu gia cùng nhau nghịch
ngợm phá phách, họa gì cũng dám gây, nay thấy Hoa tiểu thư ngây thơ đáng yêu,
bèn nổi lên hứng trí, khó tránh được muốn toàn tâm toàn ý giúp đỡ nàng ta.
May mắn cỗ kiểu rất lớn,
hai nữ tử ngồi một chút cũng không thấy chật.
“Trước kia ta chưa thấy
qua ngươi.”
Phinh Đình vuốt vuốt
tóc: “Ta đều là ở ngoài viện giặt quần áo, tiểu thư như thế nào có thể nhìn thấy
ta?”
“Giặt quần áo? Công việc
này thật mệt mỏi.” Hoa tiểu thư cử động thân thể, đổi sang bên kia ngồi, lấy một
khối Hoa Quế cao cho vào miệng, lại vui vẻ hỏi: “Ngươi muốn ăn không?”
Phinh Đình cũng yêu đồ
ngọt. Mỗi lần có điểm tâm ngon, vương gia đều chừa một phần cho Phinh Đình. Bây
giờ nhìn thấy Hoa Quế cao, nàng gật đầu nói: “Muốn.”
Hoa tiểu thư cười hì
hì, đưa đến miệng Phinh Đình.
Hoa Quế cao vừa vào miệng,
mùi hoa Quế nhàn nhạt quấn quanh đầu lưỡi. Phinh Đình nàng làm nha đầu suốt hai
tháng, làm sao có thể thưởng thức được loại điểm tâm tinh tế này, trên mặt lộ
ra bộ dáng say mê, chậc chậc nói: “Thật ngon.”
Hai người ở bên trong
kiệu nói thật nhiều chuyện, dần dần trở nên thân thuộc.
Không bao lâu sau, một
đoàn người đã ra khỏi cửa thành.
Cỗ kiệu vừa được đặt xuống
đất, Hoa quản gia ở bên ngoài tất cung tất kính nói: “Tiểu thư, chúng ta đến
nơi rồi.”
Hoa tiểu thư đáp một tiếng,
dắt Phinh Đình ra khỏi kiệu. Sớm đã có sư phụ trong miếu ra ngoài tiếp đón, mời
Hoa tiểu thư nhập Tĩnh Tư lâu. Xem ra Hoa gia là đại thí chủ của ngôi chùa miếu
này.
Hoa quản gia cùng kiệu
phu đều không được tiến vào Tĩnh Tư lâu, Hoa tiểu thư và Phinh Đình vừa vào
trong lâu liền khóa trái cửa lại.
“Hoa quản gia có khi sẽ
từ cửa sổ nhìn vào trong này, ngươi mặc xiêm y của ta, ngồi ở đó đánh đàn đi.”
Hoa tiểu thư dặn dò nói: “Nhớ lấy, tiếng đàn đừng để ngừng quá lâu, không nghe
thấy tiếng đàn, sư phó cùng Hoa quản gia có thể sẽ tiến vào đây xem xét đấy.”
Nàng ta vừa nói, vừa vội
vàng thay một bộ y phục thư sinh chuẩn bị từ trước, đem toàn bộ phấn son trên mặt
lau sạch sẽ, lập tức hóa thân thành một vị công tử anh tuấn, hướng Phinh Đình
cũng đang thay xiêm y chớp chớp mắt. Hành động gọn gàng, xem ra những chuyện
như vậy nàng sớm đã làm qua không chỉ một lần.
“Ta đi rồi, đến giờ ta
tự nhiên sẽ về.” Nàng chui vào một góc, không biết như thế nào tìm được cơ quan
khai ra một đạo cửa ngầm, đắc ý dào dạt nói: “Đường này trừ ta và hắn ra, ai
cũng không biết.”
Phinh Đình ở vương phủ
gặp qua rất nhiều cơ quan đường ngầm, mấy thứ cơ quan này cơ hồ mỗi một đại phủ
đều có, không chút kinh ngạc, nhìn bóng lưng hưng phấn của Hoa tiểu thư biến mất,
nàng mỉm cười lắc lắc đầu.
Dựa theo chỉ thị, nàng
ngồi trước cầm, nhẹ tay khẽ vuốt lên đó.
Cảm giác khi năm ngón
tay chạm vào dây đàn làm cho Phinh Đình đột nhiên cảm thấy thân thiết.
Nàng rất thích đánh
đàn. Những ngón tay sảng khoái nhảy nhót trên dây đàn, giống như rượu ngon làm
người khác không kìm lòng được mà say mê.
Kính An vương phủ truyền
kì Phinh Đình cô nương, không có mấy ai gặp qua bộ dáng của nàng, nhưng mọi người
đều biết đến trí mưu của nàng, khả năng thêu thùa của nàng, còn có cầm kỹ xuất
chúng của nàng.
Ngay đến đại vương đều
hâm mộ Kính An vương gia có một thị nữ mọi mặt câu năng như thế.
Xoẹt…
Như đột nhiên nhìn thấy
một bàn đầy thức ăn ngon, đầu tiên thưởng thức món khai vị, Phinh Đình nhẹ
nhàng gảy một cái, phát ra một âm trầm đạm đạm hư diểu.
Trầm mà không độn,
khinh mà có chất.
Âm trầm qua đi là vài
âm cao vút liên tiếp, giống như thời khắc bình minh, vài con cò trắng bỗng
nhiên bị tẩu thú làm kinh sợ rồi bay cao khỏi cánh rừng.
Phinh Đình khóe môi mỉm
cười, những ngón tay mảnh khảnh nhảy nhót trên dây đàn. Tiếng đàn lanh lảnh kéo
dài rồi lại vút cao, khiến người thoải mái hạnh phúc, xúc động cảm thán.
Một khúc hoàn xong,
nàng đã có chút mệt mỏi. Phinh Đình lấy khăn tay lau lau vài chấm mồ hôi trên
trán, nghĩ đến lời dặn của Hoa tiểu thư, không khỏi cười khổ: “Phải không ngừng
đánh đàn, chẳng phải tay cũng muốn gãy mất sao. Có thể thấy được tiểu thư không
hiểu được cầm.”
Đột nhiên, ngoài cửa
vang lên một giọng nam nhân.
“Tại hạ cả đời chưa từng
nghe qua tiên khúc như thế. Không biết tại hạ có phúc phận nhìn thấy tiên dung
của tiểu thư?” Thanh âm trong sáng nhã nhặn, làm người ta vừa nghe liền sinh hảo
cảm.
Người này nhất định sớm
đã đứng ở ngoài cửa, đợi ta đàn xong một khúc mới nói chuyện, có thể thấy đây
quả là một tri âm.
Phinh Đình nghe thấy
ngoài cửa có người thoáng hoảng hốt, không khỏi tự trách bản thân quên giữ chừng
mực, lại không tự giác thi triển cầm kỹ. Phinh Đình a Phinh Đình, rõ ràng thân
tại địch quốc, khoe khoang cái gì? Tiểu thư hiện đang cùng tình lang tương hội,
nếu người này đẩy cửa mà vào thì chuyện gì cũng sẽ bị vạch trần hết.
Ngón út của nàng nhẹ
nhàng gảy lên dây đàn, vừa muốn từ chối, người nọ đột nhiên nói: “Trong tiếng
đàn của tiểu thư có điều hối tiếc, xem ra hôm nay không thích hợp thưởng kiến.
Nếu đã như vậy, chỉ có thể đợi ngày có duyên mà thôi.”
Thật là một vị công tử
thiện giải nhân ý.
Phinh Đình thầm khen một
tiếng, cẩn thận nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, sau một tiếng cười thầm nhẹ thì
không còn âm thanh nào truyền đến nữa. Nàng lặng lẽ đi đến bên cửa sổ hướng ra
ngoài nhìn lén, ngoài hành lang không còn một bóng người.
Đã rời đi rồi sao? Con
tim lo lắng vừa trầm tĩnh lại, con ngươi linh động đã xẹt qua một tia tiếc nuối.
Phinh Đình ở trước cửa
sổ do dự một chút, nhìn thấy Hoa quản gia đang đứng dưới cây đại thụ phía xa hướng
bên này nhìn tới, liền vội vàng rụt đầu về.
Chạng vạng, Hoa tiểu
thư quả nhiên kịp thời từ mật đạo trở về, vẻ mặt vui sướng, hai má ửng đỏ, hiển
nhiên đã trải qua một ngày vui vẻ. Hoa tiểu thư cùng Phinh Đình thay lại y phục,
gọi Hoa quản gia dọn đường về phủ.
Sau khi lên kiệu, Hoa
tiểu thư ríu ra ríu rít cùng Phinh Đình nói chuyện hôm nay của nàng và tình
lang suốt cả chặng đường, lúc nói đến cao hứng thì nhịn không được che miệng ha
ha cười to.
Phinh Đình thấy nàng hoạt
bát như thế cũng không tự chủ mà vì nàng cao hứng.
“Aizz, nhưng là một
ngày nhanh như vậy đã trôi qua rồi.” Nói đến đây, Hoa tiểu thư lại thở dài một
tiếng: “Nếu có thể không thành hôn thì tốt biết mấy?”
Phinh Đình cũng đang cảm
thấy kỳ quái: “Lão gia thương yêu tiểu thư như vậy, tại sao không nghĩ đến ý của
tiểu thư mà lại đem tiểu thư gả cho Trần gia?”
Hoa tiểu thư vừa nhắc đến
hôn sự đã mặt nhăn mày chau: “Phụ thân tuy rằng thương ta, nhưng lại cùng Hứa
gia là đối thủ làm ăn, cha làm sao chịu gả ta cho con trai của người mà hắn hận
nhất. Việc này trăm ngàn lần không thể để cha biết được, bằng không hắn nhất định
mau chóng đem ta gả đi.”
“Tiểu thư nha, ngày đại
hôn của tiểu thư đã đến gần rồi. Có trốn nữa cũng không trốn được thêm bao
lâu.”
“Chuyện này ta cũng biết…”
Hoa tiểu thư ảm đạm, nàng nhìn nhìn Phinh Đình, tựa hồ đột nhiên nghĩ ra được
biện pháp, liền bắt lấy tay Phinh Đình, mở to mắt nói: “Tiểu Hồng, chỉ cần
ngươi không thêu xong giá y của ta, ta chẳng phải là không cần xuất giá nữa hay
sao? Hay lắm hay lắm, ngươi mỗi ngày lén làm rách vài chỗ trên giá y của ta,
khiến cho bọn Trần ma ma bận việc suốt, có được không?” Nàng vô cùng đắc ý chớp
chớp đôi mắt.
Phinh Đình kêu to ấu
trĩ, nhịn không được trừng mắt, vừa muốn mở miệng nói với Hoa tiểu thư rằng chủ
ý này thật sự không cao minh, ngoài kiệu liền truyền đến một trận dị động.
Một đoàn nam nhân không
rõ lai lịch tản ra, đem cỗ kiệu của các nàng vây đến không một kẽ hở. Phía đối
diện, mười mấy thớt ngựa đang chầm chậm đến gần.
Những người này ăn mặc
như những người dân bình thường, nhưng thần sắc ai ai đều tinh hãn, hành động
nhất trí chỉnh tề.
Sắc trời đã có chút tối,
cỗ kiệu của Hoa gia còn chưa tiến vào thành, hai bên đường lại không thấy người
qua lại. Kiệu phu chỉ nói là gặp phải đại đoàn cường đạo, đều khoanh tay lui về
một góc. Xem như Hoa quản gia cũng còn chút lòng trung thành, khuôn mặt béo run
rẩy, miễn cưỡng đứng trước kiệu, đối nam nhân trẻ tuổi vừa xuống ngựa dường như
là người cầm đầu phía đối diện chắp tay nói: “Vị đại gia này, trong kiệu là tiểu
thư nhà chúng tôi, hôm nay chúng tôi ra ngoài dâng hương, tiền bạc đem theo đều
quyên hết cho miếu tự rồi, số còn lại không nhiều lắm…”
Nam nhân trẻ tuổi kia
mi thanh mục tú, nhìn Hoa quản gia run rẩy không dễ gì nói được hết lời, mỉm cười:
“Quản gia hiểu lầm rồi, ta là thay chủ nhân nhà ta tặng lễ vật đến.” Xoay người
đối cỗ kiệu cúi đầu một cái, cất cao giọng nói: “Thuộc hạ vô lễ, làm cho tiểu
thư sợ hãi rồi.”
Hoa tiểu thư được nuông
chiều từ bé không biết nguy hiểm là gì, chỉ cảm thấy vô cùng thú vị, cách kiệu
liêm hỏi: “Ngươi muốn tặng ta lễ vật gì?”
“Tiểu thư cầm kỹ vô
song, chủ nhân mệnh ta tặng cổ cầm này cho tiểu thư.”
Phinh Đình “Di” một tiếng,
lập tức nhớ tới nam tử cầu kiến ở ngoài cửa hôm nay, nàng dựa qua, hướng tai
Hoa tiểu thư nói một câu.
“Chủ nhân nhà ngươi là
ai?” Hoa tiểu thư lại hỏi.
Nam tử kia nho nhã lễ độ
đáp: “Thỉnh tiểu thư thứ tội, chủ nhân chưa từng cho phép ta nói ra tên của người.
Nhưng chủ nhân có nói qua, ngày sau hữu duyên, nhất định đăng môn bái phỏng.”
Nói xong, lại thi lễ một lần, đem cổ cầm cẩn thận giao cho Hoa quản gia rồi lên
ngựa rời đi.
Những người khác thấy hắn
rời khỏi, cũng chậm rãi tản ra, mỗi người tự rời đi.
Hoa quản gia thấy bọn họ
quả nhiên rời đi, lập tức thở dài nhẹ nhõm một hơi, đem đàn cổ tiến dần vào bên
trong kiệu, thở dài nói: “Hôm nay thật làm ta giật cả mình. Hi hi, nhất định là
lúc tiểu thư đánh đàn trong Tĩnh Tư lâu, vị công tử giàu có này nghe được rồi.
Ta cũng đang cảm thấy tiểu thư hôm nay đánh đàn thật hay, ngay cả ta cũng nghe
đến ngẩn ngơ đi.”
Hoa tiểu thư hướng
Phinh Đình nháy mắt, nói nhỏ: “Nguyên lai ngươi đánh đàn hay như thế, ta đều
nhìn không ra nha.”
Phinh Đình cúi đầu nhìn
cổ cầm, thân cầm làm từ Đồng mộc cổ, khúc chỉ khinh xao, Đồng mộc leng keng có
thanh.
Phinh Đình không khỏi
biến sắc nói: “Phượng Đồng cổ cầm?”
Phượng Đồng cổ cầm cực
kỳ hiếm thấy, thiếu gia từng không tiếc ngàn vàng cũng không cầu được. Không biết
chủ nhân nọ là thân phận gì, cư nhiên tùy tay đã mang lễ vật quý trọng như vậy
tặng đi.
“Hảo cầm tặng giai nhân
nha, không nghĩ tới ta trong lúc vô ý cư nhiên làm một lần bà mối, thú vị thú vị.”
Hoa tiểu thư lại thật cao hứng, hướng Phinh Đình nói: “Người kia nói chủ nhân của
hắn có duyên sẽ đến bái phỏng, ta thấy hắn nhất định có ý với ngươi.” Quy Lạc
Đông Lâm đều là dân phong hào phóng chi quốc, nữ tử nói đến tình yêu không chút
ngại ngùng, trực lai trực vãng.
Có ý với ta? Phinh Đình
lặng lẽ đánh giá cổ cầm.
Tâm hồ, như bị một cơn
gió nhẹ khẽ vuốt, không để ý đã nổi lên gợn sóng.
Đối phương làm việc quyết
đoán có độ, không vội không từ, trước chờ ngoài cửa để nghe cầm, lại muốn cầu
kiến, không được đồng ý bèn tiêu sái cáo lui, sau lại phái người với thanh thế
thật lớn đến tặng cầm, mỗi một bước đều ẩn chứa thâm ý, không bàn mà hợp với
binh pháp.
Mặc dù vẫn chưa gặp qua
nhưng đã khiến Phinh Đình nổi lên lòng hiểu kỳ.
“Tiểu Hồng,” Hoa tiểu
thư huých vai nàng một cái, cười nói: “Xem ngươi nhìn cầm đến ngơ ngẩn rồi
kìa.”
Phinh Đình cười cười,
ánh mắt vẫn không rời khỏi cổ cầm.
Đông Lâm không phải một
nơi cát tường, chuyện gì cũng phải cẩn thận mới được.










0 nhận xét:
Đăng nhận xét