Editor: Heliel
CHƯƠNG
3
Từ
sau lần cùng Phinh Đình đi dâng hương, hảo cảm của Hoa tiểu thư đối với Phinh
Đình đã tăng lên rất nhiều, đối Phinh Đình luôn có những chuyện nói mãi không hết,
thậm chí so với nha đầu đã theo nàng vài năm còn thân thiết hơn. Vừa khéo nha đầu
thiếp thân của Hoa tiểu thư Đông Nhi bệnh ngày càng lợi hại, phải đưa về nhà cho
phụ mẫu chiếu cố, Hoa tiểu thư bèn chỉ định Phinh Đình đến bên cạnh hầu hạ
nàng.
Cứ
thế, Phinh Đình từ một nha đầu sai vặt trở thành nha đầu nữ hồng, lại từ nha đầu
nữ hồng trở thành nha đầu thiếp thân của tiểu thư, liên tiếp thăng lên hai bậc,
thật khiến người khác ghen tị.
Tháng
chín, tuy không phải giữa hè, nắng mùa thu này vẫn thật gay gắt.
Trốn
ở tiểu viện dưới hàng cây, một bên đặt hai ba quả trái cây mới mẻ, thường nghe
thấy một hai tiếng cười nhẹ của thiếu nữ.
“Là
thế này sao?”
“Không
đúng.”
“Thế
thì như thế này?”
“Không
đúng.”
Đem
kim chỉ loay hoay cả nửa ngày mà vẫn không nắm được bí quyết, Hoa tiểu thư ảo
não đem vòng thêu trên tay quăng đi: “Không học nữa, một chút cũng không vui,
nhìn xem tay ta đã đâm ra mấy giọt máu rồi đây này.”
Phinh
Đình cười nói: “Sớm đã nói với tiểu thư không vui chút nào mà. Ta lúc mới bắt đầu
học cái này, mười đầu ngón tay đều bị đâm đến sưng lên đấy chứ, một vài giọt
máu này của tiểu thư không là gì đâu.” Nàng vốn dĩ đã sớm phải bỏ trốn rồi,
nhưng đến giờ vẫn không tra tìm được tin tức của thiếu gia và mọi người ở vương
phủ, cho dù rời khỏi đây rồi cũng không có nơi nào có thể đi.
Cầm
cổ kia lai lịch quỷ dị, Phinh Đình tuy rằng cực kỳ yêu thích, nhưng lại yêu cầu
đặt nó trong phòng của tiểu thư. Nói cho cùng, cầm này vẫn là người khác chỉ định
rõ là tặng cho tiểu thư Hoa phủ.
“Ta
chỉ muốn đích thân thêu một chút đồ đạc cho hắn thôi mà…” Hắn trong lời nói của
Hoa tiểu thư, tự nhiên chính là tình lang mà nàng ta yêu mến.
“Tiểu
thư,” Hoa quản gia dường như đang tìm kiếm ai đó, vừa bước vào tiểu viện ngẩng
đầu nhìn thấy hai nàng, vội cười nói: “Nguyên lai tiểu thư ở đây, làm ta tìm
mãi. Bên ngoài có khách cầu kiến tiểu thư đấy.”
“Là
ai muốn gặp ta?”
“Là
một công tử anh tuấn trẻ tuổi, bên cạnh còn mang theo nam tử lần trước ngăn kiệu
giữa đường để tặng cầm. Hắn nói hắn tên là Đông Định Nam.”
Phinh
Đình thần sắc khẽ biến, thầm nghĩ: “Cư nhiên thật sự tìm tới đây rồi.”
“Mời
hắn ta vào trong đi.” Hoa tiểu thư dặn dò quản gia, rồi xoay đầu hưng phấn cầm
lấy đôi tay của Phinh Đình, mắt sáng long lanh nói: “Thế nào, ta đoán đúng rồi
chứ? Hắn quả nhiên đến tìm ngươi.”
Phinh
Đình cười nói: “Người hắn tìm là tiểu thư, không phải là ta.”
Hoa
tiểu thư liền nói: “Được rồi, giờ này mà còn nhăn nhó cái gì? Mau theo ta.”
Kéo
theo Phinh Đình bước vào phòng, vừa ngồi vào sau thùy liêm (rèm che), Hoa quản
gia đã đem khách dẫn vào.
“Tiểu
thư, Đông công tử đến rồi.”
“Đã
biết. Hoa quản gia, ngươi ra ngoài trước.”
Hoa
tiểu thư cùng Phinh Đình ở phía sau rèm lặng lẽ lén nhìn.
Chỉ
thấy Hoa quản gia xoay người rời đi, đối diện phòng chỉ còn lại một nam tử trẻ
tuổi. Y phục không phồn lệ nhưng mang theo quý khí, vải dệt đều là loại tơ lụa
thượng hạng. Mày mục đen đặc, mâu trung sáng ngời hữu thần, khí vũ hiên ngang,
giơ tay nhấc chân đều mang khí khái vương giả, đúng là mỹ nam tử khó có trên đời.
Hoa
tiểu thư sửng sốt một lúc, ở bên tai Phinh Đình nói nhỏ: “Xem ra biết đánh đàn
thật không tồi, cư nhiên có thể dẫn tới một nam tử đẹp như thế.”
Phinh
Đình cũng kinh ngạc y như Hoa tiểu thư, thế nhưng trong lòng lại không phải
nghĩ cùng một vấn đề.
Nàng
ở vương phủ kiến thức rộng rãi, liếc mắt một cái liền nhìn ra Đông Định Nam này
ngoài cử chỉ thần thái tôn quý còn ẩn ẩn mang theo một cỗ ngạo khí, không phải
loại công tử có tiền bình thường.
Chẳng
lẽ người này là Đông Lâm đại thần?
Thậm
chí, là thành viên hoàng gia?
Khả
năng ấy không thể nói là không có, dù gì đây cũng là Đông Lâm đô thành, là nơi
tập hợp những người quyền quý của Đông Lâm. Mà khí thế tặng cầm và sự hào phóng
khi tặng lễ của thuộc hạ Đông Định Nam càng khiến người khác sinh nghi.
“Tại
hạ Đông Định Nam, mạo muội bái phỏng tiểu thư.” Đông Định Nam tiến vào trong
phòng, nhìn thấy tấm thùy liêm trước mặt, biết giai nhân nhất định là đang vụng
trộm nhìn lén. Hắn đối với bản thân trước giờ luôn thập phần tự tin, cao giọng
đối rèm chắp tay, hướng bên trong tiêu sái cười cười.
Hắn
kỳ thực không phải họ Đông, cũng không gọi là Định Nam, mà là đương kim Đông
Lâm đại vương thân đệ đệ Sở Bắc Tiệp. Thường niên chinh chiến bên ngoài, đã
quen thuộc với quyền mưu trí kế cùng huyết tinh oanh liệt trên chiến trường, đột
nhiên trở lại nơi đô thành cẩm tú hoa lệ, trong lòng buồn chán vô cùng. Hai hôm
trước đem theo người hầu đến chùa miếu nơi ngoại ô tản bộ, nhưng lại bỗng nhiên
nghe được tiếng đàn tuyệt vời, làm cho người ta tinh thần sảng khoái, một sự
thoải mái không nói nên lời.
Giai
nhân như thế, làm sao có thể bỏ qua?
Thân
là Đông Lâm đại vương thân đệ, Đông Lâm đệ nhất vương gia Trấn Bắc vương lúc
này đang triển khai thế công. Mưu động rồi sau định, cầu kiến, tặng cầm, điều
tra gia thế của Hoa gia, cuối cùng mới đăng môn bái phỏng.
Hoa
tiểu thư thấy Phinh Đình lặng lẽ nhìn về phía ngoài tấm rèm không nói một lời,
chỉ nghĩ nàng vui mừng quá nên mới không biết nói gì cho đúng, nhãn châu chuyển
động, giương giọng nói: “Ngươi nếu biết đường đột, tại sao còn muốn cầu kiến tiểu
thư nhà ta? Tiểu thư nhà chúng ta xưa nay vốn không gặp người ngoài.”
Phinh
Đình nhíu mày nhìn Hoa tiểu thư, chỉ thấy Hoa tiểu thư đắc ý dào dạt nháy mắt với
nàng.
“Tiếng
đàn động lòng người, mong cầu nghe thêm một khúc, hoàn thành được tâm nguyện.”
Sở Bắc Tiệp trả lời ngắn gọn thanh thoát, quang minh lỗi lạc.
Phinh
Đình đang cố phỏng đoán lai lịch của Đông Định Nam, vắt cả óc mà vẫn không nghĩ
ra được Đông Lâm có quý tộc họ Đông, thầm nghĩ: Người này dùng giả danh, nếu
tra ra thân thế của ta thì sẽ lớn chuyện. Nhìn thấy Hoa tiểu thư muốn nói thêm
gì đó, nàng vội nhẹ nhàng xua tay, mở miệng hỏi: “Công tử thật sự đến đây để cầu
khúc sao?”
“Đúng.”
“Công
tử tặng đến Phượng Đồng cổ cầm ngàn vàng khó cầu, chỉ là hy vọng ta dùng cầm
này để gãy một khúc cho công tử nghe?”
“Không
sai.”
Phinh
Đình cúi đầu trầm ngâm, ngồi trước cầm, ngón tay nhẹ gãy.
Tiếng
đàn thanh u vượt ra ngoài liêm, như núi tuyền xuất phát từ nham thạch, róc rách
thuận theo thế núi chảy xuống, xa xưa động lòng người.
Bốn
phía tĩnh lặng, phảng phất như mọi người đều ngừng thở.
Tiếng
đàn du dương dần dần chuyển sang dồn dập, lại chậm rãi rót vào ngọt ngào ôn
nhu, cuối cùng, dùng một âm rung cao vút chấm dứt khúc này.
Một
khúc đã xong, Phinh Đình nói: “Tiếng cầm theo gió biến mất, vừa hiện tức không.
Sau một khúc này, công tử có lẽ sẽ lại cầu thêm một khúc?”
Sở
Bắc Tiệp vui vẻ nói: “Tiểu thư thật thiện giải nhân ý, Định Nam quả thật muốn cầu
thêm một khúc.”
“Công
tử tặng cầm chi lễ, một khúc vừa nãy ta đã trả xong.” Thanh âm Phinh Đình bỗng
nhiên chuyển lạnh, thản nhiên nói: “Đánh đàn nguyên là việc nhỏ, thế nhưng đánh
đàn cho một người ngay cả tính danh cũng phải giấu diếm nghe, cũng chẳng có tư
vị gì.”
Sở
Bắc Tiệp hơi ngạc nhiên, chắp tay hỏi: “Tiểu thư như thế nào lại đoán rằng ta
dùng giả danh?”
“Công
tử không nên hỏi ta như thế nào mà đoán như thế.” Phinh Đình biết chính mình quả
nhiên tính kế nhiều rồi, trên mặt gợn lên một chút ý cười giảo hoạt, hỏi: “Công
tử chỉ cần nói cho ta biết, ta có đoán đúng hay không?”
Sở
Bắc Tiệp nhãn quang chợt lóe, sáng ngời hữu thần nhìn về phía rèm. Hắn chỉ biết
Hoa phủ tiểu thư là một giai ngân cầm kỹ vô song, nay xem ra, đúng là lan tâm
tuệ chất, trên đời khó cầu. Hắn trầm giọng trả lời: “Tiểu thư lợi hại, Đông Định
Nam đúng là tên giả của ta, không ngờ lại bị tiểu thư một mắt đã nhìn thấu.”
“Công
tử vì sao lại dùng giả danh?”
Sở
Bắc Tiệp cùng Phinh Đình đối mặt qua tấm rèm, chỉ cảm thấy nữ tử bên trong
thông minh lanh lợi, nói chuyện với nàng, cư nhiên lại có một loại cảm giác
kích thích như lúc lâm trận đối địch, hắn lúc này thu lại tấm lòng quý mộ giai
nhân, cười nhẹ, phản kích nói: “Thế tiểu thư vì sao lại phải buông rèm gặp
khách?”
“Gặp
mặt quan trọng sao?”
“Thế
thì tên tự quan trọng sao?”
“Công
tử có thể nào lại so sánh như vậy? Công tử vì khúc mà đến, có cầu với ta, tự
nhiên phải thành tâm thành ý, nói ra tên thật.”
Sở
Bắc Tiệp ngồi bên cạnh bàn trà, thưởng thức một ngụm trà đã hơi lạnh, hỏi lại:
“Tiểu thư chẳng lẽ không cầu bất cứ điều gì?”
“Nga?”
Phinh Đình nhíu mày: “Ta cầu cái gì?”
“Cái
mà tiểu thư cầu, đương nhiên là một người tri âm.” Tiếng cười trầm thấp theo hầu
trung dật ra.
Phinh
Đình thầm kêu người này quả thật khó chơi, nhưng cũng không thể không thừa nhận
hắn ta có một cỗ mị lực của sự tự tin, cư nhiên để người khác cho rằng ngạo khí
của hắn là rất hợp tình hợp lý.
Phương
tâm đập thình thịch, nàng không khỏi đứng lên tiến đến trước rèm len lén nhìn
ra bên ngoài.
Sở
Bắc Tiệp đang ngồi rất thoải mái, nhìn quanh sinh huy, một bộ dạng như “ta biết
là nàng đang nhìn trộm”. Mâu quang của Phinh Đình lướt một chút quanh những đường
nét tuấn mỹ như được ông Trời tự tay tạo nên ấy, sau đó rơi xuống mảnh ngọc bội
đeo bên hông Sở Bắc Tiệp.
Thân
ảnh yểu điệu sau tấm rèm lập tức hơi chấn động.
Ngọc
bội quang hoa tràn đầy, vừa nhìn đã biết là thượng phẩm, mà khiến người ta chú
ý hơn là, trên đó có dấu hiệu của Đông Lâm vương gia.
Hắn
nhất định là người của hoàng tộc Đông Lâm.
Đôi
mắt Phinh Đình bỗng nhiên sáng lên. Lưu lạc đến Đông Lâm đã vài tháng, Hoa phủ
lại bít kín, một chút tin tức của Kính An vương phủ cũng không biết được, vì
sao không thừa dịp này, hướng cái vị Đông Định Nam xem ra rất có thế lực này
tìm hiểu một chút?
Nghĩ
đến đây, con ngươi tối đen của Phinh Đình phủ lên một tầng xảo trá.
“Công
tử nếu là tri âm, đối với một khúc vừa rồi có cảm tưởng gì?”
“Cảm
tưởng?” Sở Bắc Tiệp chăm chú nhìn thùy liêm, khóe miệng bỗng nhiên giương lên,
lộ ra một nụ cười đầy ngạo khí, hoãn thanh nói: “Khúc vừa rồi như tiên hạc
xuyên mây cao vút, lại như hùng hưng quan sát đại địa, có thể thấy được tiểu
thư đối với thiên hạ vạn vật có hứng thú vô hạn, không phải hạng người thuộc
nơi khuê các, lý tưởng hào hùng, đối với nam nhi thậm chí còn hơn.”
Thân
thể mềm mại của Phinh Đình chấn kinh.
Không
nghĩ đến Đông Định Nam này lợi hại như vậy, cư nhiên thật sự trong một khúc có
thể thấy được bản tính của chính mình. Đúng lúc tiếng chuông cảnh báo vang lên,
nàng không khỏi đối với nam tử phong độ ngoài kia sinh ra một tia kính nể.
Phinh
Đình thở dài: “Công tử quả thật lợi hại, đáng tiếc ta thân bất do kỷ, không thể
giống như nam nhân ngao du thiên hạ. Thế giới ngoài kia nhất định rất lớn rất đẹp.”
Lời
này nói đúng tâm sự của tất cả những nữ tử bị vận mệnh trói buộc, Hoa tiểu thư
luôn ngồi một bên lắng nghe trước giờ cũng vội gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Phinh
Đình thở dài một lát, lại hỏi: “Nghe nói… Bên sườn Đông Lâm, có một Quy Lạc quốc,
phong cảnh dị thường xinh đẹp, mọi người đều yêu hát ca dao?”
“Không
sai. Quy Lạc quốc có rất nhiều núi non trùng điệp, quốc dân yêu thích ca múa,
nhưng Quy Lạc quốc quý giá nhất, chính là có quặng đồng nhiều đếm không xuể. Sản
lượng đồng một năm của Quy Lạc gấp ba lần của Đông Lâm.” Nói đến Quy Lạc, hứng
trí của Sở Bắc Tiệp lập tức được gợi lên. Hắn nhiều năm tâm tư đều đặt ở Quy Lạc
quốc, cơ hồ mỗi ngày đều đối bản đồ cả nước của Quy Lạc mà hao tận tâm tư, lập
tức không cần nghĩ ngợi đã cùng Phinh Đình nói đến tài nguyên khoáng sản của
Quy Lạc.
“Trách
không được mọi người đều nói Quy Lạc giàu có và đông đúc, nguyên lai nó có nhiều
quặng đồng như vậy.”
“Giàu
có và đông đúc là thế, nhưng chính vì quốc phú mà tạo nên một dân tộc không coi
ai ra gì, vương công quý tộc bao gồm cả đại vương, không nghĩ đến an nguy của
dân, chỉ biết âm thầm tranh đấu.”
Sở
Bắc Tiệp nhất châm kiến huyết, đem tệ đoan lớn nhất của chính cục Quy Lạc chỉ
ra.
Phinh
Đình không khỏi cảm thán.
Kính
An vương phủ thật ra ở trong triều cục Quy Lạc là hết sức quan trọng, Phinh
Đình từ nhỏ đã trưởng thành tại đó, những gì từng thấy từng nghe không thể so với
người bình thường, đối với những minh tranh ám đấu trong triều đình nàng đều nắm
rõ trong lòng bàn tay.
Nếu
không phải đại vương đối với Kính An vương phủ sinh lòng kiêng kị, âm thầm gia
hại, Kính An vương phủ trăm năm hiển hách như thế nào lại trong một đêm liền biến
thành biển lửa?
Hôm
nay nghe “địch nhân” đem tử huyệt của Quy Lạc nói ra một cách bình thản, Phinh
Đình có thể nào không cảm thán, nàng nhẹ ấn mặt cầm, lại hỏi: “Chẳng lẽ trong
Quy Lạc quốc không có vương công đại thần nào biết lấy đại cục làm trọng hay
sao?”
“Có,
Kính An vương gia là trọng thần Quy Lạc, nhiều năm chưởng quản binh quyền, vì
Quy Lạc dẹp loạn đảng, trừ ngoại phạm.” Sở Bắc Tiệp bình thản ôn nhã tươi cười
lộ ra một tia vui vẻ: “Nhưng Kính An vương phủ cũng bởi vì binh quyền quá lớn,
phạm vào kiêng kị của Quy Lạc tân vương, trong một đêm đã bị san bằng.”
“A!”
Thùy liêm đối diện truyền đến một tiếng kêu kinh ngạc: “Công tử không phải nói
những người trong Kính An vương phủ là người tốt sao? Thế thì Quy Lạc đại vương
kia quả thật là quá hồ đồ rồi.”
Sở
Bắc Tiệp ngồi thẳng lưng, lộ ra hùng tâm bao quát thiên hạ, cười nhạt nói:
“Kính An vương phủ tuy rằng đối với Quy Lạc trung thành tận tâm, nhưng đối với
Đông Lâm ta chính là tâm phúc đại họa. Nay Kính An vương phủ bị trừ đi, Quy Lạc
không còn mãnh tướng. Đại vương ta cơ trí anh minh, muốn thu phục Quy Lạc chính
là dễ như trở bàn tay.”
Phinh
Đình trong lòng ngầm bực, nhưng ngữ điệu lại hân hoan vô cùng: “Thật đúng là
như thế, Đông Lâm ta chắc sẽ phú cường hơn. Nhưng… Chẳng lẽ những người trong
Kính An vương phủ một người cũng không thể thoát ra sao?”
“Những
người trong Kính An vương phủ thật sự rất giảo hoạt, đặc biệt là tiểu vương gia
Hà Hiệp của chúng. Nghe nói trước khi âm mưu được thực hiện thì bọn họ đã sớm
biết tin tức, cuối cùng trốn thoát khỏi đô thành Quy Lạc, Hà Túc hiện đang phát
vương lệnh truy bắt. Đáng tiếc đáng tiếc.” Hai câu cuối cùng của hắn, đương
nhiên là đáng tiếc Kính An vương phủ không bị Hà Túc giết sạch sẽ.
Phinh
Đình cuối cùng cũng biết được bọn người thiếu gia tạm thời chưa bị đại vương bắt
được, trong lòng cũng tạm vững vàng hơn.
Thiếu
gia bọn họ, hẳn là đang trốn ở một nơi an toàn âm thầm quan sát động thái thời
cục đi? Lúc này đi tìm, e là cũng không có nơi để bắt đầu. Chi bằng cứ ở lại
đây, bồi Hoa tiểu thư thêu thùa nói chuyện phiếm, thuận tiện mượn vị vương tộc
Đông Lâm này dò la tin tức, biết đâu sau này còn có chỗ sử dụng được?
Nghĩ
đến đây, ngón trỏ nàng khẽ gãy.
Sở
Bắc Tiệp ngồi ngoài liêm, chợt nghe được tiếng đàn du dương dịu dàng từ liêm nội
như lưu thủy truyền ra bên ngoài. So với khúc vừa rồi, lý tưởng hào hùng không
giảm, lại thêm một chút kiều mỵ của nữ nhi khuê các.
Còn
chưa kịp kinh ngạc cảm thán, một thanh âm thấp nhuận động lòng người theo tiếng
đàn bật ra.
“Có
loạn thế, tức hiện anh hùng; có anh hùng, tức hiện giai nhân. Hỗn loạn làm sao,
hỗn loạn làm sao…”
Tiếng
hát uyển chuyển mượt mà nhưng lại như Thiên âm.
Sở
Bắc Tiệp bị tiếng ca bất ngờ tác động, tâm thần đều khẽ run lên. Hắn mặc dù gần
hai mươi, lại từ nhỏ đã học hết kinh thư binh pháp mới hiểu biết hơn người,
nhìn quen tất cả các loại mỹ nhân trong cung, lúc bắt đầu hắn còn cảm thấy diễm
lệ khả nhân, nhưng nhìn nhiều rồi không khỏi dần dần chán ghét này những oanh
oanh yến yến.
Từ
đó về sau hắn lại càng không để ý đến dung tư tục phấn, hạ quyết tâm phải tìm được
một tuyệt thế giai nhân thật sự.
Người
trong liêm kia, cầm kỹ đã là thiên hạ vô song, cách nói chuyện lại không tầm
thường, ngay cả tiếng ca cũng hết sức động lòng người, tuy chưa từng gặp mặt,
nhưng bức họa chân dung mà thuộc hạ dâng lên lại diễm lệ động lòng người.
Xem
ra người cùng hắn bầu bạn suốt đời chính là nàng rồi.
Tiếng
ca từng chữ từng chữ như gõ vào tim người nghe, như ngọc châu lạc bàn, khi lại
uyển chuyển triền miên.
Hát
liên tục vài lần câu “hỗn loạn làm sao”, tiếng đàn đột nhiên từ điệu cao hạ thấp
xuống, dần dần yên lặng.
Sở
Bắc Tiệp nhắm mắt thưởng thức, hơn nửa ngày mới hồi phục tinh thần lại, khen:
“Hỗn loạn làm sao kia vốn để hát lên sự bất đắc dĩ cùng bi thương của giai
nhân, nhưng xuất ra từ miệng tiểu thư lại được mở rộng hơn, thiếu đi một chút bất
đắc dĩ cùng bi thương đó.”
“Công
tử quá khen rồi.” Phinh Đình thấp giọng trả lời, trên mặt đã hiện lên sự mệt mỏi.
Đánh đàn ca hát đối với nàng mà nói đều là việc cực kỳ hao tổn tinh thần, nhưng
vì bảo trì hứng trí của Đông Định Nam này nên nàng cũng đành miễn cưỡng làm.
“Công tử, chuyện tích của Kính An vương phủ Hà Hiệp công tử ta cũng từng nghe
qua. Người người đều nói hắn là Quy Lạc đệ nhất mãnh tướng, liệu có đúng
không?”
“Không
sai.”
“Thế…
Trấn Bắc vương tiếng tăm lừng lẫy của Đông Lâm ta so với hắn, người nào lợi hại
hơn?”
Nghe
giai nhân đề cập chính mình, Sở Bắc Tiệp bên môi gợi lên một nụ cười nhạt, bất
động thanh sắc nói: “Tiểu thư thấy thế nào?”
“Ta
thường niên đều tại gia, như thế nào biết được? Bất quá, nghe tin tức của họ
hàng xa của người hầu trong nhà mang lại, Hà Hiệp từng cùng Trấn Bắc vương đối
chiến tại biên cảnh Quy Lạc.”
“Ân.”
“Cuộc
chiến này không biết ai thắng?” Phinh Đình tự nhiên biết rằng người thắng là
thiếu gia nhà mình. Nhưng nàng vẫn cảm thấy thắng lợi này có chút kỳ quái. Binh
lực của Trấn Bắc vương khi đó, cho dù bị nàng dùng kế sách thắng được một trận
nhỏ, cũng không nên lập tức lui binh chịu thua mới phải.
Trấn
Bắc vương Sở Bắc Tiệp kia về đến đô thành Đông Lâm, có thể sẽ vì bại binh mà phải
chịu sự lạnh nhạt không? Nếu Đông Lâm đại vương tước đi binh quyền của Sở Bắc
Tiệp thì tốt rồi, đó tương đương với việc vì Quy Lạc trừ đi một tâm phúc đại hoạn.
“Hà
Hiệp thắng.” Sở Bắc Tiệp thản nhiên nói.
“Nói
thế là, Trấn Bắc vương thua rồi?”
“Không,
Trấn Bắc vương cũng thắng.”
“Nga?”
Sở
Bắc Tiệp dật ra nụ cười đầy thâm ý: “Hà Hiệp thắng nhỏ, Trấn Bắc vương thắng lớn.”
Lời
này người khác nghe có thể không hiểu, nhưng Phinh Đình lại bị chấn động sâu đậm.
Nàng
đối với trận chiến tại biên cương này thật sự là hiểu quá nhiều rồi, biên cương
bị xâm phạm suốt hai năm trời, đại vương lúc bắt đầu nhất định không chịu để
thiếu gia đến đó, mãi đến khi quân ta sắp tan tác mới vội vàng điều lệnh,
nghiêm trách thiếu gia nhất định phải bảo vệ cho biên thành.
Mà
thương bệnh, thiếu lương thực, khốc nhiệt, đến quân doanh nghiêm chỉnh của đối
phương đều uy hiếp đến an nguy của quân ta.
Vì
sao lại thắng? Nàng đối với vấn đề này đã định ra rất nhiều giả thiết, mà câu
trả lời này của Đông Định Nam đã khẳng định giả thiết mà nàng không hy vọng là
sự thật nhất.
Trấn
Bắc vương cố ý lui binh, là vì muốn kích thích đại vương, làm cho đại vương đau
hạ quyết tâm đối với Kính An vương phủ. Như thế, một Quy Lạc mất đi Kính An
vương phủ cũng chính là sắp rơi vào tay của Đông Lâm.
“Tiểu
thư vì sao lại không nói gì?” Ngoài liêm truyền đến câu hỏi trầm thấp.
Phinh
Đình buồn một lát, thở dài: “Nhân gian tranh đấu không ngừng, thật khiến người
khác phiền lòng.”
Sở
Bắc Tiệp nghe ra giai nhân trong lòng buồn bực, không rõ nguyên nhân trong đó:
“Quốc sự phí thần, tiểu thư làm gì phải vì những việc như thế mà phiền lòng?
Không bằng nói một chút chuyện tao nhã.”
“Cũng
tốt. Nói chuyện phong nguyệt hoa cỏ mới là đúng đắn.”
Phinh
Đình không muốn đối phương sinh lòng nghi ngờ, theo ý hắn đem đề tài chuyển tới
thư họa. Trong lòng lo lắng kiến thức nhiều sẽ để lộ thân phận, liền không nói
nhiều, vẫn luôn dùng cách hỏi hiếu kỳ hướng Sở Bắc Tiệp thỉnh giáo phong tục
nhân tình ở các nơi.
Sở
Bắc Tiệp có được cơ hội biểu hiện bản thân cực kỳ tốt, nhưng lại tuyệt không lỗ
mãng khoe khoang, đối với phong tục tứ phương chỉ nói một cách chân thành, thế
nhưng trong xương hắn vẫn đang chảy huyết mạch của hoàng gia, lúc nào cũng
không quên mở rộng bản đồ, mỗi khi nói đến phong tục, một lúc sau liền chuyển đến
địa hình của nơi này, sau đó chủ đề một hồi lại luận đến nếu tiến công chém giết
thì nên dùng loại thủ đoạn nào. Vì sao cường công, vì sao ám toán, sau khi tập
kích thì làm thế nào để trấn an lòng người, cao áp thống trị tốt hơn, hay là
hòa giải thống trị tốt hơn, tất cả đều phải đạo rõ ràng.
Thấy
nội liễm nửa ngày đều không có động tĩnh, hắn mới tự cười, nói: “Ngôn ngữ vô vị,
thế nào mà lại nói đến chuyện lĩnh binh đánh trận mất rồi.”
Phinh
Đình ở trong rèm đang nghe đến tâm phục khẩu phục, nghĩ đến người này nhất định
là mãnh tướng địch quốc, lại không khỏi kinh ngạc nghi ngờ, thầm nghĩ: Chẳng lẽ
người này chính là Trấn Bắc vương?
Không
thể, làm gì có chuyện trùng hợp đến như vậy? Nàng liền lắc đầu bỏ qua suy nghĩ
này, đối với ngoài liêm nhẹ giọng nói: “Công tử cao kiến, ta chỉ là một nữ tử,
cũng không hiểu được những việc như thế này.”
Hai
người cứ như thế cách liêm tương đàm, cư nhiên cũng hàn huyên suốt một buổi chiều.
Đến
lúc trời tối, cửa phòng đột nhiên bị gõ nhẹ hai cái, nam tử trẻ lần trước đến tặng
cầm vô thanh vô tức đi vào, cúi đầu hướng tai Sở Bắc Tiệp nói hai câu.
Phinh
Đình xem xong không khỏi âm thầm phỏng đoán bọn họ là đang nói đến tin tức
trong quân, không chừng đã có tin tức của thiếu gia và vương phủ, tâm không khỏi
vô cùng lo lắng, thật hận là nàng đang cách họ quá xa, hai người họ lại tiếp tục
nhỏ giọng nói chuyện, ngay cả vài câu vài chữ cũng không nghe thấy.
Sở
Bắc Tiệp nghe thuộc hạ bẩm báo xong, khóe miệng hơi hơi giương lên, tọa thẳng đối
rèm chắp tay, hòa nhã nói: “Hôm nay cùng tiểu thư nói chuyện thoải mái, lại
nghe được mỹ khúc như thế, thật khiến Định Nam thân tâm câu duyệt. Không dám tiếp
tục quấy rầy tiểu thư, Định Nam cáo từ. Hai ngày nữa lại đăng môn cầu kiến.”
Hắn
cáo từ nhanh như vậy, Phinh Đình âm thầm cảm thấy việc này cùng thiếu gia có
liên quan, nàng thay đổi âm điệu, lạnh lùng nói: “Chỉ sợ là có tiểu thư nhà
khác đăng môn bái phỏng công tử rồi.”
Ngữ
khí và phong độ của nàng cùng lúc nãy hoàn toàn bất đồng, Sở Bắc Tiệp không khỏi
ngạc nhiên, cảm thấy Phinh Đình thật không lễ phép, sự đánh giá đối với nàng
trong lòng đại giảm, vừa định trả lời, Phinh Đình bên trong liễm đột nhiên cười
một tiếng, ngây thơ nói: “Ta biết, có thể hấp dẫn công tử không phải giai nhân,
chỉ có binh a chiến a, mới là thứ mà công tử thích. Có được thứ thú vị như thế,
chỗ của ta tự nhiên không thể lưu được công tử rồi.”
Tiếng
cười ôn nhu của nàng từ trong liêm như thủy ngân lưu dật ra ngoài, Sở Bắc Tiệp
chỉ cảm thấy đầu ngón tay nhè nhẹ nhảy dựng, trong mắt sớm đã mang theo ý cười,
bất giác nói: “Tiểu thư vừa mới đề cập đến Quy Lạc tiểu Kính An vương, nói
không chừng nay mai đã có thể nhìn thấy rồi.”
Lời
này như lôi đình oanh trên đỉnh đầu, tay Phinh Đình chấn động, thiếu chút nữa
đã làm đổ chén trà bên cạnh. Chẳng lẽ thiếu gia đã bị Đông Lâm địch quân tìm được
tung tích, hoặc là đã bị bắt được, đang bị áp giải tới đô thành Đông Lâm?
Vừa
muốn hỏi tiếp, Sở Bắc Tiệp lỗi lạc nhất lập, chắp tay nói: “Thật sự không thể ở
lâu, xin cáo từ.”
Phinh
Đình miễn cưỡng cất giấu âm thanh kinh hoàng, nói: “Công tử xin dừng bước.”
Sở
Bắc Tiệp tựa hồ thật sự có quân tình quan trọng, chỉ lại chắp tay, nhưng rồi bước
nhanh đi mất.







0 nhận xét:
Đăng nhận xét